<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>thấy mình &#8211; Thiền Tôn Phật Quang</title>
	<atom:link href="https://thientonphatquang.com/tag/thay-minh/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://thientonphatquang.com</link>
	<description>thientonphatquang.com</description>
	<lastBuildDate>Fri, 27 Oct 2023 13:30:15 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.0.11</generator>

<image>
	<url>https://thientonphatquang.com/wp-content/uploads/2021/09/cropped-Logo_PhatQuang2-32x32.png</url>
	<title>thấy mình &#8211; Thiền Tôn Phật Quang</title>
	<link>https://thientonphatquang.com</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Quan niệm sống không thấy mình là quan trọng 3 – Khi bị chửi mắng, vu khống, nhục mạ, hạ uy tín</title>
		<link>https://thientonphatquang.com/quan-niem-song-khong-thay-minh-la-quan-trong-3-khi-bi-chui-mang-vu-khong-nhuc-ma-ha-uy-tin/</link>
					<comments>https://thientonphatquang.com/quan-niem-song-khong-thay-minh-la-quan-trong-3-khi-bi-chui-mang-vu-khong-nhuc-ma-ha-uy-tin/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Quan Ly PQ]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 27 Oct 2023 13:30:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Phật pháp]]></category>
		<category><![CDATA[không]]></category>
		<category><![CDATA[quan trọng]]></category>
		<category><![CDATA[thấy mình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thientonphatquang.com/?p=167822</guid>

					<description><![CDATA[QUAN NIỆM SỐNG KHÔNG THẤY MÌNH LÀ QUAN TRỌNG 3 – KHI BỊ CHỬI MẮNG, VU KHỐNG, NHỤC MẠ, HẠ UY TÍN (English below) Nếu thấy mình là quan trọng, ta sẽ tự ái, nhục nhã, xấu hổ, biện minh, cãi lại, chống trả. Thậm chí có những người “giận quá mất khôn”, đánh, giết [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: center;"><strong><span style="color: #ff9900;">QUAN NIỆM SỐNG KHÔNG THẤY MÌNH LÀ QUAN TRỌNG </span></strong><br />
<strong><span style="color: #ff9900;">3 – KHI BỊ CHỬI MẮNG, VU KHỐNG, NHỤC MẠ, HẠ UY TÍN</span></strong></h2>
<p style="text-align: center;"><em>(English below)</em></p>
<p style="text-align: left;">Nếu thấy mình là quan trọng, ta sẽ tự ái, nhục nhã, xấu hổ, biện minh, cãi lại, chống trả. Thậm chí có những người “giận quá mất khôn”, đánh, giết luôn người đã làm nhục mình. Sự tình phức tạp hơn, tâm lý động loạn hơn, tạo tội cũng nhiều hơn chỉ vì cái gốc là thấy mình quan trọng.</p>
<p>Trên đời có mấy ai mặc kệ được khi người khác chửi mình? Rất khó. Chỉ những người nào tu đến độ không thấy mình quan trọng nữa, lúc nào cũng nhận lỗi về mình thì mới bình thản được trước sự lăng mạ, xúc xiểm của người khác. Như có người nói: “Trông mặt chị đẹp thế mà lưng đầy ghẻ”. Đa phần mình “giận tím mặt” và “nghỉ chơi” với người ta luôn. Nhưng người này nhẹ nhàng bảo: “Chị không biết lưng em ghẻ ít, tâm em còn ghẻ lở nhiều hơn”. Họ không giận, vẫn khiêm hạ và cũng chẳng nói xỏ nói xiên lại người kia. Người tu đến mức đó cũng đã bớt đau khổ lắm rồi, nhưng vẫn chưa được gọi là Thánh. Còn bậc Thánh thì đương nhiên tự tại trước mọi phong ba bão táp cuộc đời.</p>
<p>Một bài toán khó hơn nữa được đặt ra: Ví dụ khi bị người khác chửi: “Sao chị giống con chó quá à!” Nếu mình bị người chửi như vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?! Hãy nhìn lại tâm mình xem những gì khởi lên trong đó. Nếu bị một sự xúc phạm nặng nề như vậy, trong tình huống bất ngờ như vậy thì ta sẽ phản ứng ra sao? Chưa chắc ta đã giải được bài toán này trọn vẹn.</p>
<p>Trong tình huống đó, có người đã phản ứng như thế này: “Dạ, sao em thấy em cũng giống con chó thiệt”. Họ nói rất chân thành. Nói câu đó xong người kia hết chửi được nữa. Tức là họ công nhận luôn câu mắng của người khác vì không còn xem mình quan trọng. Nghe có vẻ hài hước nhưng không phải dễ để thực hiện. Nếu ai sống được với tâm đó, thực hành được điều đó, lúc nào cũng tìm lỗi, nhận lỗi vì không thấy mình là quan trọng nữa thì sẽ thấy đời mình bình an hạnh phúc, hạnh phúc khác lạ mà trước giờ ta chưa bao giờ cảm nhận được.</p>
<p><em><strong>Trích sách: &#8220;Đứng nhìn hạnh phúc&#8221; (trang 29 &#8211; 30) &#8211; TT.. Thích Chân Quang.</strong></em></p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<h2 style="text-align: center;">THE LIFESTYLE OF FINDING YOURSELF UNIMPORTANT<br />
3 &#8211; WHEN BEING CURSED, SLANDERED, OR HUMILIATED</h2>
<p>If we consider ourselves important, then we will be defensive, ashamed and try to justify, argue, and fight back. Some people get too angry that they hit or even kill ones who humiliated themselves. You see, the problem becomes worse, and we feel more insecure and make more mistakes just because we consider ourselves important.</p>
<p>Few can calm down or feel indifferent when being insulted. Only those who practice and reach the level of finding themselves unimportant and always acknowledge their faults can stay calm when cursed. If you are told, &#8220;You face is beautiful, but your back is scary. Often it makes our blood boil. But if you gently said, &#8220;You don&#8217;t know that my mind is even worse.&#8221; That is, you didn&#8217;t feel angry but was still humble and didn&#8217;t talk back to the person who insulted you. Those who practice and reach such a level will suffer less. However, they haven&#8217;t become saints yet. Saints always feel secure even in terrible situations.</p>
<p>Here is a more difficult problem. What if someone insulted you, &#8220;You look like a dog&#8221; Let observe your mind and see what is arising. If you suddenly get severely abused, what will you react? It&#8217;s not sure if you can solve this problem thoroughly.</p>
<p>If in this situation, you sincerely said, &#8220;Yes, I also feel I&#8217;m like a dog, then no more curse words would be spoken. That is, you accepted someone&#8217;s scolding because you no longer considered yourself significant. It sounds funny, but it&#8217;s not easy to do. If anyone can always find and admit his faults because he doesn&#8217;t see himself important, he will have a feeling of peace and happiness that he hasn&#8217;t had before.</p>
<p><em><strong>(WATCHING HAPPINESS &#8211; by Ven. PhD. Thích Chân Quang).</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://thientonphatquang.com/quan-niem-song-khong-thay-minh-la-quan-trong-3-khi-bi-chui-mang-vu-khong-nhuc-ma-ha-uy-tin/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Quan niệm sống không thấy mình là quan trọng 6 – Nếu thấy mình không quan trọng thì cuộc đời này có gì là quan trọng?</title>
		<link>https://thientonphatquang.com/quan-niem-song-khong-thay-minh-la-quan-trong6-neu-thay-minh-khong-quan-trong-thi-cuoc-doi-nay-co-gi-la-quan-trong/</link>
					<comments>https://thientonphatquang.com/quan-niem-song-khong-thay-minh-la-quan-trong6-neu-thay-minh-khong-quan-trong-thi-cuoc-doi-nay-co-gi-la-quan-trong/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Quan Ly PQ]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 26 Oct 2023 09:03:52 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Phật pháp]]></category>
		<category><![CDATA[cái gì]]></category>
		<category><![CDATA[không]]></category>
		<category><![CDATA[quan trọng]]></category>
		<category><![CDATA[thấy mình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thientonphatquang.com/?p=167807</guid>

					<description><![CDATA[QUAN NIỆM SỐNG KHÔNG THẤY MÌNH LÀ QUAN TRỌNG 6 – NẾU THẤY MÌNH KHÔNG QUAN TRỌNG THÌ CUỘC ĐỜI NÀY CÓ GÌ LÀ QUAN TRỌNG? (English below) Có hai sự lựa chọn: Câu trả lời thứ nhất là nếu mình không quan trọng rồi thì “Trên đời không còn gì là quan trọng nữa”. [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff9900;"><strong>QUAN NIỆM SỐNG KHÔNG THẤY MÌNH LÀ QUAN TRỌNG </strong></span><br />
<span style="color: #ff9900;"><strong>6 – NẾU THẤY MÌNH KHÔNG QUAN TRỌNG THÌ CUỘC ĐỜI NÀY CÓ GÌ LÀ QUAN TRỌNG?</strong></span></h2>
<p style="text-align: center;"><em>(English below)</em></p>
<p>Có hai sự lựa chọn:</p>
<p>Câu trả lời thứ nhất là nếu mình không quan trọng rồi thì “Trên đời không còn gì là quan trọng nữa”. Câu trả lời thứ hai là vì mình không quan trọng nên “Tất cả mọi người đều quan trọng”.</p>
<p>Và option thứ hai này mới là yếu tố xây dựng cõi đất thành thiên đường hạnh phúc: “Ta không quan trọng thì tất cả mọi người chung quanh ta bỗng nhiên đều quan trọng”.</p>
<p>Trước đây mọi người với ta là vô hình, ta chỉ thấy có bản thân mình. “Sao hôm nay mình ho quá, khàn giọng quá, sao trong người mệt mỏi quá, phải mua thuốc uống thôi”&#8230; Ta thấy toàn cảm xúc của mình, mọi chuyện của mình và thấy rất bình thường. Nhưng khi bắt đầu thấm thía rằng mình không quan trọng nữa thì mọi người bỗng hiện rõ trước mắt ta. Bước vào phòng làm việc chung, mình phát hiện người bạn nét mặt xanh xao mệt mỏi. Thế là ta bước lại hỏi: “Hôm nay trông chị xanh thế?” – “Vì chị đang bị cảm, công việc hơi nhiều không nghỉ ngơi được”. Mình nghĩ: “À, để đi tìm thuốc. Buổi trưa đặt cho chị một tô cháo tía tô nóng giải cảm”. Rồi xong việc của mình là qua giúp đỡ, chia sẻ bớt phần công việc cho chị&#8230; Và ta làm điều đó một cách bình thường. Vì nó bình thường nên ta cũng chẳng để ý nó là gì nữa, nhưng kỳ thực đó là một bước tiến rất rõ về đạo đức, từ suy nghĩ cho đến hành động bên ngoài. Nguyên nhân sâu xa chính là bởi chúng ta không thấy mình là quan trọng nữa.</p>
<p>Chúng ta bắt đầu tập dần dần. Trước đây người ta sao kệ người ta, người ta bệnh, người ta khổ kệ người ta, chỉ có mình mới quan trọng. Bây giờ đổi ngược lại: “Hôm nay người này có vẻ buồn, người kia có vẻ vui. Cái túi xách của người này bị gì, hình như mới tuột cái dây? À, sắp tan tầm rồi mà sao nhìn anh bên kia vẫn còn tập trung cao độ, chắc là công việc chưa xong?&#8230;” Bỗng dưng mọi người hiện rõ ra trước mắt mình một cách tự nhiên không cần cố gắng. Mọi nhu cầu, mọi ước muốn, mọi niềm vui nỗi khổ của mọi người xung quanh đều hiện rõ. Tự nhiên ta cứ bị thôi thúc phải giúp đỡ, hỗ trợ, động viên, phải làm điều gì đó: “Mình có giúp được gì cho chị ấy không? Có làm được gì cho anh ấy không?&#8230;” Đó là hạnh phúc, đó là yêu thương, là tử tế, là vị tha.</p>
<p>Ta quan tâm, yêu thương được mọi người, tử tế với con người, khiêm tốn, bình thản được trước mọi điều. Công đức phát sinh từ đó (yếu tố đầu tiên tạo nên hạnh phúc). Đạo đức nảy mầm từ đó. Và hạnh phúc cũng vươn mình lớn dậy từ sự sẻ chia, yêu thương, giúp đỡ mọi người. Cuộc sống như vậy là một cuộc sống đẹp và tràn đầy ý nghĩa. Nên vì vậy, hai yếu tố phước và quan niệm sống thấy mình không quan trọng, tuy nói hai mà thực sự chính là một, hai yếu tố cộng lại với nhau tạo thành hạnh phúc.</p>
<p><strong><em>Trích sách: &#8220;Đứng nhìn hạnh phúc&#8221; (trang 36 &#8211; 38) &#8211; TT.. Thích Chân Quang.</em></strong></p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff9900;"><strong>THE LIFESTYLE OF FINDING YOURSELF UNIMPORTANT </strong></span><br />
<span style="color: #ff9900;"><strong>6 &#8211; IF WE&#8217;RE NOT IMPORTANT, WHAT REALLY IS?</strong></span></h2>
<p>There are two answers:</p>
<p>The first is if we&#8217;re not important, then nothing is. The second is because we&#8217;re not important, everyone else is.</p>
<p>And the second answer is the factor that helps to build a heaven on earth.</p>
<p>We haven&#8217;t cared about others before but only ourselves. &#8220;I don&#8217;t feel well today. I&#8217;m hard of speaking today. I must buy some medicine for myself, etc.&#8221; That&#8217;s is we only see ourselves and think it&#8217;s normal. However, when we feel unimportant, suddenly everyone else becomes important. Entering the office, you found a colleague of yours unwell. So you came to say, &#8220;You look so pale today.&#8221; She might tell you, &#8220;I&#8217;m sick but can&#8217;t take off because there&#8217;s a lot of work to do.&#8221; You thought some medicine and a hot bowl of porridge at noon would be good for her. And when you finished your work, you helped her finish hers. And you did it naturally without paying any attention to it. But, indeed, it was your advancement in morality, from thought to action. The root cause is because we don&#8217;t find ourselves important anymore.</p>
<p>We will practice taking care of others gradually, which never happened before. We will easily recognize if the people around us have a problem. For example, you found a colleague of yours was unwell, another one had a bag with broken handles, and it was time to leave office, but a colleague still had high concentration, probably he hadn&#8217;t finished his work yet. Suddenly, every need, wish, joy, and misery of the people around you are apparent. We continuously urge ourselves to help, support, motivate, or do something for them. It is happiness, love, kindness, and selflessness.</p>
<p>We love, care for, and be kind to people, but remain humble and calm in any situation. This will help us earn blessing (the first element to create happiness) and develop our morals. That we live a beautiful life, hence will achieve happiness. So, our blessings and conception of finding ourselves unimportant, seeming two things but being really one, will bring us real joy.</p>
<p><em><strong>(WATCHING HAPPINESS &#8211; by Ven. PhD. Thích Chân Quang).</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://thientonphatquang.com/quan-niem-song-khong-thay-minh-la-quan-trong6-neu-thay-minh-khong-quan-trong-thi-cuoc-doi-nay-co-gi-la-quan-trong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Quan niệm sống không thấy mình là quan trọng 5 – Ứng dụng vào cuộc sống</title>
		<link>https://thientonphatquang.com/quan-niem-song-khong-thay-minh-la-quan-trong-5-ung-dung-vao-cuoc-song/</link>
					<comments>https://thientonphatquang.com/quan-niem-song-khong-thay-minh-la-quan-trong-5-ung-dung-vao-cuoc-song/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Quan Ly PQ]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 26 Oct 2023 08:59:19 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Phật pháp]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[không]]></category>
		<category><![CDATA[quan trọng]]></category>
		<category><![CDATA[thấy mình]]></category>
		<category><![CDATA[ứng dụng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thientonphatquang.com/?p=167801</guid>

					<description><![CDATA[Quan niệm sống không thấy mình là quan trọng 5 – Ứng dụng vào cuộc sống (English below) Bình thường tất cả chúng sinh đều còn chấp ngã nên luôn thấy mình quan trọng, là tâm điểm của mọi vấn đề. Ai gỡ được điều này trong tâm thì người đó bắt đầu đi về [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff9900;"><strong>Quan niệm sống không thấy mình là quan trọng </strong></span><br />
<span style="color: #ff9900;"><strong>5 – Ứng dụng vào cuộc sống</strong></span></h2>
<p style="text-align: center;"><em>(English below)</em></p>
<p>Bình thường tất cả chúng sinh đều còn chấp ngã nên luôn thấy mình quan trọng, là tâm điểm của mọi vấn đề. Ai gỡ được điều này trong tâm thì người đó bắt đầu đi về con đường của Thánh nhân. Suy nghĩ, huân tập, tư duy cách nào để từng ngày ta không còn xem mình là quan trọng nữa là cuộc phấn đấu tự thân hết sức quyết tâm, lâu dài, nhiều năm nhiều tháng, chứ không phải chỉ hiểu là làm được ngay. Có khi phải qua mười lăm năm liên tục suy nghiệm, ứng dụng thì ta mới thật sự thấm thía, mới cảm nhận hạnh phúc chân thật đó. Còn lại ta rất dễ quên, vẫn thấy mình quan trọng, vẫn hơn thua, vẫn bực bội khi bị chê bai, vẫn chờ từng tiếng khen tặng của bạn bè, vẫn chờ từng cái click like trên Facebook&#8230;</p>
<p>Ta phải chiến đấu với chính mình trong những điều lặt vặt của cuộc sống mới gỡ dần những tà kiến, chấp ngã của mình. Ví dụ khi bước vào phòng, đáng lẽ mình ngồi chỗ này, bỗng dưng có người khác ngồi rồi. Nếu lúc đó lòng ta bình an: “Thôi kệ, mình đi tìm chỗ khác”, không khó chịu, trách móc gì cả thì đó là một bước tiến về đạo đức. Còn bước vào thấy cái ghế của mình mà: “Ai ngồi vậy, kỳ quá à!” Lúc đó mình hơi nhíu nhíu mày khó chịu thì vẫn còn thấy mình là quan trọng. Đó là một điều đạo đức ta chưa đẹp, cuộc sống ta chưa đẹp.</p>
<p>Hoặc khi ta tan sở, bước ra cửa thì thấy đôi giày của mình chỉ còn lại một chiếc. Bây giờ không thể đi chân không ra cửa, mà vừa đi vừa xách một chiếc giày thì coi không được, không lẽ bỏ lại một chiếc? Như vậy cũng kỳ. Mà xỏ giày của người khác càng không được. Thật là lúng túng! Rất là khó chịu! Nhưng nếu lúc đó ta thấy mình không quan trọng thì đi chân đất một lúc có sao đâu, ai hỏi cười xòa một cái là xong. Có khi hài hước nghĩ: “Chắc ai có một chân mượn đỡ một chiếc. Thôi mình lấy một chiếc về cũng được”, lòng rất bình an vui vẻ. Đó là đạo đức. Lòng mình bình an, không trách giận, chính mình không đau khổ mà mọi người xung quanh cũng được an vui.</p>
<p>“Không thấy mình là quan trọng” &#8211; chỉ vậy thôi mà hạnh phúc tràn đầy. Sự suy nghiệm này đi vào trong cuộc sống từ những điều rất nhỏ, trở thành đạo đức đẹp lan tỏa vào cuộc đời.</p>
<p><em><strong>Trích sách: &#8220;Đứng nhìn hạnh phúc&#8221; (trang 34 &#8211; 36) &#8211; TT.. Thích Chân Quang.</strong></em></p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff9900;"><strong>THE LIFESTYLE OF FINDING YOURSELF UNIMPORTANT </strong></span><br />
<span style="color: #ff9900;"><strong>5 &#8211; APPLY ETHICS TO OUR LIFE</strong></span></h2>
<p>Still having egos, most people always think they are the center of attention. Those who don&#8217;t have this thought start the way of becoming saints. Finding a way of gradually not finding ourselves important is a great, hard, and prolonged struggle. It may take you fifteen years of continuous reflection and application, then you comprehend it and feel genuine happiness. Otherwise, you still find yourselves important, hence want to compete with others, are frustrated when denigrated, fond of others&#8217; praise and clicking &#8220;like&#8221; on Facebook, etc.</p>
<p>We have to fight with ourselves about trivialities to gradually eliminate our wrong views and egos.</p>
<p>As an example, entering the room, you found someone took your seat. If at that time, you didn&#8217;t get angry but still felt comfortable and looked for another chair, then this is a forward step in your morality. But if you got angry, then you still considered yourself important; thus your morality was not good.</p>
<p>Or when you were about to leave work and found that only one of your pair of shoes was at the go barefoot or door. You thought that couldn&#8217;t you take others&#8217; shoes. But if at that time you didn&#8217;t feel you were important, then you find it comfortable to go barefoot and might humorously think that a one-leg person borrowed your shoe and you were still happy. This is morality which helps you and the people around you feel pleased.</p>
<p>Finding yourself unimportant, you will have deep happiness because you are beautifying life even with small things which causes a positive effect on others.</p>
<p><strong><em>(WATCHING HAPPINESS &#8211; by Ven. PhD. Thích Chân Quang).</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://thientonphatquang.com/quan-niem-song-khong-thay-minh-la-quan-trong-5-ung-dung-vao-cuoc-song/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
