0:00Nam Mưu Bổn Sư Thích Ca Mâu Nghĩ Phật
0:30Những anh đồng ngày xưa, những anh đồng ngày xưa, các Phật tưởng thân thương, hai năm tình lẫn đận, hai đứa già hơn xưa.
0:47Hôm nay Vũ Lan lại về, chúng tôi lại về đây thăm chùa, dự lễ, có vài lời chia sẻ.
0:55Hôm nay chúng ta nhìn nhau
0:58Chùa chúng ta hôm nay là khoảng 6.000 người
1:01Thì ta thấy đông
1:02Thì ta thật sự ta quên mất một điều mà thế giới đang đối mặt
1:08Đó là hội chứng cô đơn
1:10Thế giới ta có hơn 8 tỷ người
1:13Nhưng sự thật con người cô đơn
1:15Và đến nỗi có nhiều quốc gia phải lập bộ trưởng bộ cô đơn
1:22Nhật Bản, Hàn Quốc, Pháp
1:25Vì thấy người ta đông đông vậy
1:28Hình như không ai thương ai cả
1:30Và
1:31Cái này nó có lan từ
1:33Từ cái xứ sở này qua xứ sở khác
1:35Như ở bên dập vậy
1:37Có những khi
1:38Có người trong nhà chết lâu rồi
1:40Mãi rồi hàng xóm mới phát hiện báo lên
1:43Con cháu không biết đâu để kêu
1:45Mà con cháu cũng không về
1:47Mà con cháu cũng không thèm thừa kế căn nhà
1:50Rồi bố mẹ tôi chết dần
1:52Chết mòn
1:52Rồi mình không ai hay
1:54Và có rất nhiều người chết
1:57Bệnh yếu
1:59Rồi chết chỉ vì thiếu người chăm sóc
2:01Thế giới này coi vậy chứ cô đơn
2:04Ta nhìn lên cái chùa mình ta thấy vậy
2:07Các ta nhiều khi ta quên mất điều này
2:09Nhưng mà nếu rời khỏi cái chùa này
2:11Quay về nhà mình
2:12Coi chừng chúng ta cũng đang đối mặt
2:15Với hội chứng cô đơn
2:16Chứ không phải không đâu
2:17Đến chùa thì thấy đông vui
2:19Chứ về nhà coi chừng
2:20Chính bản thân mình cũng là người
2:22Đang bị cô đơn, cô độc
2:24Hôm nay ta sẽ nói với nhau
2:27Cái cô đơn là cái gì
2:29Cô độc là cái gì
2:30Cái lợi, cái hại, mọi thế
2:32Trong cái cuộc sống này, trong cái hạnh phúc của loài người
2:35Nó đóng một vai trò như thế nào
2:37Để trong cái vô lan này
2:39Chúng ta hiểu
2:40Từ đấy quan tâm tới nó
2:42Để làm sao cái thế giới này đừng cô đơn nữa
2:45Con người đừng cô đơn nữa
2:47Cô đơn nghĩa là
2:50Nó có tới hai mức độ
2:52Thứ nhất
2:53Không ai chơi với mình
2:55Không ai nói chuyện với mình
2:58Nhiều khi mình buồn
3:00Nhắn tin với ai người ta không thèm trả lời
3:03Hoặc người ta trả lời
3:04Một cách hời hợp rồi thôi
3:06Thậm chí muốn mời ai đó ra quán cà phê
3:09Ngồi nói chuyện cho vui
3:10Họ từ chối
3:11Rồi cái lên mạng xã hội
3:14Nó tầm bậy tầm bạ comment rồi cái nọ cho nó vui
3:17Để có một người nào đó tương tác
3:19Giống như mình còn hiện diện ở cuộc đời này
3:21Nhưng những cái mối quan hệ trên mạng
3:24Nó ảo
3:25Nó không phải thật tình thật nghĩa với nhau
3:27Nên thứ nhất là không ai chơi với mình
3:30Cái thứ hai
3:32Nặng hơn
3:33Không ai chăm sóc mình
3:36Khi mình cần
3:37Vì
3:38Ví dụ khi ta còn khỏe
3:41Tự ta vào bếp nấu ăn
3:42Người ta tự đi khám bác sĩ
3:45Tự lấy thuốc uống
3:46Tự ra chăm sóc vườn
3:48Nhưng đến khi ta bệnh yếu xuống một cái
3:51Những điều đó ta không tự làm được
3:54Thì ta cần có người nào đó giúp ta
3:57Nấu cho ta miếng cháo
3:58Phai cho ta miếng thuốc
4:00Uống nước
4:01Thay cho ta bộ đồ v.v
4:04Nhưng nếu không có ai giúp cho ta những lúc cần như vậy
4:08Thì ta thật sự là một người cô độc
4:11Và cái nỗi cô độc mà giữa cái cuộc sống này
4:17Nhìn ngoài đường thấy xe chạy qua chạy lại, nhìn vào chợ thấy con người ta đông đúc đi mua sắm.
4:22Nhưng chính mình không có một sự kết nối thật sự với ai cả.
4:27Cái đó gọi là hồi chứng cô đơn cô độc.
4:29Mà cái cô đơn cô độc này nó đánh vào cái tâm hồn của ta rất là nặng nề.
4:38Một lát nữa ta sẽ phân tích tại sao Việt Nam ta ít bị.
4:41Ví dụ như bây giờ vậy
4:47Ta
4:47Cái người Việt Nam ta không bị cô đơn cô độc lắm
4:51Ta không thấy rõ
4:52Nhưng nếu ở xa một quốc gia khác
4:55Ta sẽ thấy
4:56Cái điều này rất là rõ
4:57Mà không cần đâu, vì quay trở lại mình
4:59Nhìn đi nhìn lại
5:01Coi chừng vậy, có những lúc ta không có người để tương tác
5:04Không ai cần ta
5:07Không ai chơi với ta
5:10Nó là một nỗi buồn gậm nhắm
5:13Nó tàn phá sức khỏe tinh thần của con người
5:16Con người ta rơi vào trầm cảm
5:18Vì không có ai để tương tác
5:20Một cái bình của tâm lý là trầm cảm
5:24Chỉ bởi vì ta không tìm được người để tương tác
5:28Cái nỗi buồn này nó rây rứt, nó gậm nhắm
5:30Và rất là tàn phá
5:32Chứ không phải là đùa
5:33Đây cũng là một dạng sức khỏe tinh thần
5:36Mà nó đến từ cái việc
5:40Không có gì cả
5:41Cái nỗi buồn của cái cô đơn
5:44Là cái không nhìn thấy
5:46Ta không thấy nó rõ ràng
5:48Ta không thấy nó ồn ào
5:50Ta không thấy nó sao động
5:52Nhưng nó tàn phá con người
5:54Tàn phá cộng đồng
5:55Tàn phá sức khỏe tinh thần
5:56Làm thế giới này trở nên u ám
6:00Mà cái sợ nhất của cái
6:03Cái hội chứng cô đơn
6:05Là đến tận cùng chỗ mà
6:07Không còn ai giúp ta nữa
6:09Không ai muốn nhìn tới ta
6:10Không ai liên quan tâm tới ta
6:12Thì đây thật sự là cái khổ đau
6:15Nó đi tới mức độ vật chất
6:17Rồi vật lý rồi
6:18Chứ không còn chỉ là tinh thần nữa
6:19Khi cái cô đơn ở mức độ tinh thần
6:22Không ai chơi với ta, không ai nói chuyện với ta
6:25Còn ở mức độ tới vật lý
6:26Là không ai giúp ta nữa
6:28Thì đời sống thật sự rơi vào
6:31Cái khốn cùng luôn
6:32Lúc đó là ta rất nhanh chết
6:34Như bây giờ vậy
6:36Ta nhìn lại cái dịch Covid năm nào
6:38Tính ra con số chết trên thế giới rất là nhiều
6:43Bởi vì không bệnh nhân bị Covid
6:47Đưa vào khu cách ly, thiếu người chăm sóc
6:50Cái ăn, cái uống không đầy đủ
6:53Vài ba bữa họ kiệp sức, ngọt thở chết liền
6:55Còn có những người họ bị Covid
6:57Nhưng họ ở một nơi còn có người chăm sóc
7:00Có khi họ vượt qua cơn bệnh và sống dậy
7:02Cái tình trạng đó rất là nhiều
7:04Nên chúng ta cũng vậy
7:05Có thể ta sống thêm được nhiều năm nữa
7:07Nếu có người chăm sóc
7:09Nhưng chỉ bởi vì ta rơi vào
7:11Tới mức độ cô độc
7:13Tức là cái cô đơn tới mức độ vật chất
7:15Vật lý
7:16Thì ta rất là nhanh chết
7:18Rất nhiều trường hợp như vậy
7:20Nghe qua nghe lại bữa nghe ông chết rồi
7:22Nghe lại bữa đó ông mất rồi
7:23Ta tìm hiểu kỹ lại
7:26Thực sự ông rơi vào
7:28Cái hội chứng cô đơn
7:29Tới mức độ cô đơn của vật lý
7:31Chứ không còn cô đơn tinh thần nữa
7:33Và sức khỏe suy giảm hoàn toàn
7:37Cái cô đơn này nó là một điều tai hại cho cá nhân nhưng nó cũng tai hại cho cộng đồng xã hội.
7:45Điều đó ám chỉ rằng cái xã hội này không có liên kết, không có tương tác.
7:50Và như ta nói khi không có tương tác, không có liên kết nghĩa là không đoàn kết, nghĩa là xã hội này không có sức mạnh.
7:57Con người ta sống rời rạc và không thể chung tay để xây dựng một xã hội thịnh vượng, phát triển được.
8:04Con người ta không được để cái hội chứng cô đơn này tàn phá tâm hồn ta
8:11Tàn phá cuộc đời ta và tàn phá xã hội này
8:14Nó là một cái vô hình ít khi được nêu ra
8:18Vì nhìn không thấy cái cô đơn là cái nỗi buồn
8:21Cái hội chứng cô đơn là cái gì vô hình ta nhìn không thấy
8:24Nhưng nó đang tàn phá từ từ từ từ hết
8:27Từng cuộc đời từng con người và tàn phá cả cộng đồng xã hội
8:30Khi mà nghiên cứu về xã hội
8:33Thì những quốc gia, mà nhất là châu Âu
8:35Là những quốc gia mà nó lộ rõ
8:38Hội chứng cô đơn nó tràn lan tràn lan như vậy
8:40Mà những cái thành phố lớn
8:42Ngay cả Việt Nam cũng vậy
8:43Thì khi hàng xóm xác vách nhà không biết nhau
8:46Không biết nhau
8:47Chỉ thoáng thoáng biết có người ở bên cạnh mình
8:49Mà không ai qua hỏi thăm ai cả
8:50Đó là ta đang đi theo cái khuyến hướng của Tây Phương
8:53Mà xúc làm, xúc hiện
8:55Cái hội chứng cô đơn từ từ trong xã hội này
8:57Đó là một điều
8:58Không tốt đẹp gì cả
9:01Như ở nhà quê của chúng ta
9:04Từ cả miền Bắc và cả miền Nam
9:06Nhiều khi buổi sáng
9:08Mình đang loay hay nấu cơm
9:10Bỗng nhiên có người chạy thuộc vô nhà
9:12Họ không cần gõ cửa
9:13Vô nhà không cần gõ cửa
9:15Đưa cho một bát cá kho
9:18Mẹ con kêu này
9:20Đem cho mời bác ăn
9:21Tới nhà có một miếng cá
9:24Đem mời hàng xóm ăn
9:25Không cần báo trước và cứ cho nhau thoải mái
9:27Hoặc là hàng xóm mở cửa
9:28Chỉ có cơm ngủi cho tô cơm
9:31Bên kia làm biến nấu cơm
9:32Mà ăn ít cũng không cần phải nấu
9:34Chạy hoàng xóm có ai có cơm ngủi xin bắt cơm về ăn
9:36Cái tình làng nghỉ xóm, cái sự tương tác
9:38Cái sự gắn kết, cái sự thân tình
9:40Nó làm cho cái xã hội đầm ấm
9:42Nó vượt khỏi cái phạm vi của một gia đình nhỏ bé
9:44Nó làm thành làng, thành xóm
9:46Và con người ta sống với nhau
9:47Trong cái thân ái, chung đồng và hạnh phúc
9:50Đó cũng chính là sức mạnh
9:52Của dân tộc ta
9:53Ta đi qua nhiều cuộc kháng chiến
9:56Lấy lừng
9:58Họ ta chiến thắng.
10:00Thì những người nước ngoài.
10:01Nhất là những cái phe mà đã từng là đối thủ của Việt Nam.
10:05Họ đều thắc mắc.
10:06Tại sao Việt Nam thắng.
10:08Họ có sang Việt Nam họ tìm hiểu.
10:10Thì.
10:11Cái điều họ đầu tiên họ thấy là.
10:13Người Việt Nam.
10:17Họ thấy có con người Việt Nam.
10:19Thì cũng sức vất không có nhiều.
10:21Không bằng họ cao to.
10:22Rồi họ đi tìm hiểu.
10:24Gia đình người Việt Nam cũng nghèo.
10:25Cũng không phải giàu có gì.
10:26Rồi họ đi tìm hiểu
10:28Kiến thức người Việt Nam cũng không phải là
10:30Chưa đầy đủ, chưa có tiến bộ về khoa học kỹ thuật
10:33Nhưng mà đụng đến Việt Nam
10:35Thì
10:37Người Việt Nam đánh khủng khiếp luôn
10:38Cưa chân tới 6 lần
10:40Cũng không thể khai
10:41Những cái chiến sĩ, cái sự anh hùng
10:44Bất khuất cái tinh thần người Việt Nam kinh hồn quá
10:46Và họ hiểu nó từ đâu
10:48Họ muốn đi tìm cái đó
10:49Và muốn đánh Việt Nam phải diệt cái đó đi
10:51Nhưng có những người Việt Nam yêu nước
10:55Thì họ hiểu rằng
10:56Cái chìa khóa, cái sức mạnh của người Việt Nam
10:58Là yêu nước thì đúng rồi đó
10:59Nhưng còn một cái nữa
11:01Mà họ chưa tìm tới, hôm nay ta mới nói
11:04Là
11:05Người Việt Nam ta
11:07Cái tình tương thân tương ái
11:09Đồng bào, làng xóm rất là chặt chẽ
11:12Nó cũng tạo thành
11:14Một cái sức mạnh của dân tộc, thành cái tình đoàn kết
11:16Vì yêu nước thì yêu
11:17Nhưng mà không có tương thân tương ái thì cũng không có đoàn kết
11:20Và đây là chính là điều mà bác Hồ dạy
11:22Nó là yêu Tổ quốc, yêu đồng bào
11:24Đoàn kết tốt, học tập tốt
11:26Lại khái là cái chữ đoàn kết
11:27Mà đoàn kết gì nó hiện trong văn hóa của người Việt Nam ta
11:30Nên người Việt Nam ta ít bị cái hội chứng cô đơn
11:33Với thêm một điều nữa là
11:35Ông bà ta ngày xưa
11:36Như nhà anh Vinh có mấy anh chị em nha anh Vinh
11:40Anh Vinh
11:42Anh là có mấy anh chị em tất cả nha
11:44Sao ít vậy cơ
11:46Chứ thường xưa nhớ 7, 8 không nè
11:51Mà cái tình gia tộc
11:53Tức là tình cha mẹ con cái nó có cái gắn kết
11:55Có cái đạo hiếu
11:56Từ cái tình gia đình cho tới cái tròn xóm
12:00Lán nhiền của ta
12:01Có cái gắn kết tự nhiên
12:03Nên người Việt Nam có cái bản chất đoàn kết
12:05Đó là một bí quyết của sức mạnh dân tộc của ta
12:08Nên cho đến ngày hôm nay
12:09Nhiều khi thế giới bị cái hội chứng cô đơn
12:12Gặm nhắm và lây lan
12:13Cái lây lan của hội chứng cô đơn này
12:15Nó tràn ngập cả thế giới rồi này
12:16Và nhiên nó có cái lý do của nó
12:18Nhưng người Việt Nam ta vẫn đang miễn nhiễm
12:22Vẫn đang nguyễn nhiễm
12:24Tại cái văn hóa Việt Nam ta đã đẹp hơn
12:26Cái văn hóa của các nước Tây Phương
12:28Còn một số quốc gia
12:29Cứ tưởng Tây Phương là hay
12:31Học đòi cái lối sống của Tây Phương
12:34Và ngay lập tức họ bị rơi vào
12:36Một cơn khủng hoảng
12:38Của sự cô đơn
12:39Của cái nỗi cô đơn đang lan truyền lan truyền
12:41Và điều đó làm cho sức mạnh dân tộc
12:44Bị xuống cấp
12:45Còn ta coi về chơi đỡ hơn
12:47Như hôm nay ta cũng đừng chủ quan
12:49Vì một ngày nào đó nếu ta không có tỉnh lão
12:52Ta cũng sẽ bị cái hội chứng cô đơn tấn công vào dân tộc mình, vào cuộc đời của mình
12:57Bây giờ ta phân tích vào một số điểm chút xíu vậy
13:00Cái nguyên nhân của sự cô đơn của Tây Phương
13:09Chính là cái chủ nghĩa cá nhân mà họ đề cao quá
13:13Cái gì cũng riêng tư, cái gì cũng cá tính, cái gì cũng độc đáo
13:18Cái gì cũng đừng đụng hàng
13:20Cái gì cũng khác biệt
13:21Họ dạy mấy đứa nhỏ từ bé đã như vậy
13:24Nên đứa bé nó đi học
13:26Ở trường xong nó về
13:28Mẹ nói một tiếng cãi
13:30Bố nói một tiếng cãi một tiếng
13:32Nó cần sự khác biệt và không cần phải vân lời
13:34Đó là mầm mống của sự cô đơn
13:37Của sự cô độc sau này
13:38Mà phương Tây họ dạy cái đó rất là nhiều
13:40Đứa bé vô trường là bị nhồi sọ cái đó liền
13:42Cứ phải độc đáo, cứ phải cá tính
13:44Cứ nhìn với các tỷ phú trên thế giới
13:46Mỗi người đều có một con đường riêng
13:48Cho nên các em muốn thành công
13:50Các em phải có con đường riêng
13:51Đừng nghe lời ai hết
13:52Cái đó là một cái đầu độc
13:53Là mấy đứa nhỏ cứ bắt trước
13:55Về bố mẹ nói một tiếng khả một tiếng
13:58Đó là một cái sai lầm
13:59Chứ thực sự nếu ta nhìn
14:01Những tỷ phú mà họ có thành công
14:03Thực sự cũng chỉ bởi vì họ có cái phước gì đó
14:05Cái phước của họ
14:08Làm cho thành công chứ không phải vì họ khác biệt
14:10Còn cái người không có phước
14:12Mà làm khác biệt thử coi
14:13Bị cả thiên hạ nguyền rũa liền
14:16Chê bai chê cười liền
14:17C kh bi kh ph l c th c M c ph m th c C c kh bi ch s c v sau n N c m l m tuy truy ph s kh bi ph c c t th ra l c m ti c s c v sau n
14:39Rồi cứ là con người
14:42Vốn đã là cá nhân
14:46Đã yêu thích riêng tư
14:49Thì cái lối giáo dục của phương Tây
14:52Cái quan điểm của phương Tây đổ dầu vào lửa
14:57Là vào các nhà trường cứ tuyên truyền về cái chủ nghĩa cá nhân
15:00Đây là điều mà bác Hồ ngày xưa rất là kỳ
15:03Bác Hồ cứ phê binh về chủ nghĩa cá nhân này rất là nhứ dội
15:07Là phải tiêu diệt chủ nghĩa cá nhân
15:10Thì cái phương Tây họ cứ truyền bá cái đó
15:13Cứ thích riêng tư
15:14Mà ta thấy ví dụ trong một người nói chuyện
15:17Mọi người nói có ý khác nhau
15:21Có ý giống nhau
15:22Nhưng mà
15:24Mình nghe một cái lớp trẻ
15:26Người Tây phương họ nói chuyện
15:28Thì họ cứ cãi nhau cái đó
15:29Cứ phản biện cái đó
15:30Mà cái phản biện đó họ coi như là họ giỏi
15:33Nhưng sự thật
15:34Cái phản biện đó
15:35Nó chỉ làm cho cái tôi bốc lên
15:38Và làm cái
15:39Cái sự tương tác
15:41Cái tình thân của con người tan vỡ
15:43Không có gì hay cả
15:45Mình nói mà người ta cứ cãi
15:46Rồi không thể nói nữa
15:48Và không nói nữa là dấu hiệu của gì
15:51Cái tình thân ái bị tan vỡ
15:53Có gì hay đâu
15:53Nên đôi khi ta chấp nhận
15:56Có sự người khác khác ý mình một chút
15:59Nhưng đừng vội vàng phản biện
16:01Đừng vội vàng muốn chứng tỏ
16:03Sự khác biệt
16:04Đừng vội vàng chứng tỏ cái cá tính hay cái vượt trội mà tàn phá vào cái mối quan hệ tương thân giữa người và người với nhau.
16:14Nên ở đây vậy, trước cái lạng sóng mà Internet, cái thông tin nó tràn ngập và những cái trường quốc tế nó xuất hiện nhiều trên đất nước mình,
16:21ta cẩn thận vì những điều đó có thể đánh vào cái sức mạnh tiềm tàn của dân tộc ta.
16:27Vì cái sức mạnh tiềm tàn của dân tộc ta chính là cái tình tương thân tương ái.
16:32Từ trong gia đình
16:33Cái hiếu đạo của người con đối với cha mẹ
16:37Như anh Vinh rồi
16:38Sáng nay anh khoe
16:39Nói ủa sao bên đây nhìn anh có trẻ khỏe ra
16:42Anh nói bởi vì anh không còn phải làm việc nặng đầu óc nữa
16:45Anh chỉ còn dùng sức khỏe để chăm sóc bố mẹ
16:47Năm nay đã 90 tuổi
16:48Đây một tấm gương hiếu hạnh đây
16:50Mà vu lan này chúng ta
16:52Nghe những điều đó chúng ta rất là
16:55Là cảm động, vui lòng vậy
16:57Việt Nam ta vậy
16:59Con cái có hiếu với bố mẹ cái đã
17:00Tính gì tính
17:01Có một lần chúng tôi gặp người Mỹ nói chuyện
17:05Khi tôi nói về văn hóa của người Việt Nam
17:08Con cái có hiếu với bố mẹ
17:09Thì ông nói là
17:11Nhưng mà bố mẹ nhiều khi đối xử mình không tốt
17:12Không tốt là tại không vừa ý anh thôi
17:15Chứ không phải bố mẹ không tốt
17:17Bố mẹ thương anh và muốn tốt cho anh
17:19Nhưng ý bố mẹ khác anh cái anh nói bố mẹ không tốt
17:21Nhưng mà nhớ một điều
17:22No matter what
17:24Bất cứ chuyện gì bố mẹ nói gì đúng sao
17:26Cứ yêu kính vân lời dùm cái đó
17:29Và điều đó chính cái lòng hiếu của người con đối với bố mẹ
17:32Tạo thành cái sự gắn kết gia đình
17:34Rất là thiên liêng, rất là bền chặt
17:36Và đó sẽ là hạnh phúc về sau
17:37Và làm cho việc ngăn chặn
17:40Cái hội chứng cô đơn đang xâm nhập
17:42Cái thế giới này
17:43Nhân Việt Nam ta có cái văn hóa hiếu hạnh rất là hay
17:45Và đặc biệt trong Đạo Phật
17:46Cứ vu lan về
17:48Ta lại đề cao lòng hiếu một lần nữa
17:50Nhắc nhở mọi người về cái hiếu đạo một lần nữa
17:53Ta cứ được nhắc đi nhắc lại
17:55Tích lũy mãi cái hiếu đạo đó
17:57Nên cái xã hội Việt Nam ta
17:59Ổn định, bền vững
18:01Vì cái hiếu đạo là cái căn bản
18:03Giống như trong mùa hè vậy
18:05Ta cứ tổ chức
18:07Cái lớp đạo đức mùa hè cho thiếu nhi
18:09Vì thiếu nhi nghỉ hè không làm gì
18:11Vô chùa tu mà tu đạo đức
18:13Mà trong đó cái bài đạo đức quan trọng nhất
18:15Ta dạy đầu tiên là
18:16Có hiếu với bố mẹ cái đó, hiếu đạo cái đó
18:19Đó là căn bản của mọi đạo đức
18:21Làm con người mà không có hiếu rồi
18:24Thật là vất đi
18:25Đừng nói yêu nước nha
18:26Nếu mà bố mẹ mình không thương thì đừng nói yêu nước
18:29Nên cái logic mà
18:31Cái giáo trình dạy đạo đức của chùa ta
18:33Là phải dạy yêu kính bố mẹ trước
18:36Rồi bài thứ 2
18:37Thứ 3 mới nói tới lòng yêu nước
18:39Vì anh yêu được bố mẹ anh rồi anh mới yêu đất nước này
18:41Vì đất nước này lớn hơn cả nhà đình
18:43Mà cái nhỏ chưa làm được thì cái lớn không làm được
18:46Và đó là
18:47Ta giữ cái sức mạnh
18:49Của dân tộc ta
18:50Một cái sức mạnh vô hình nhưng đủ
18:53Để ta giành được độc lập
18:55Thống nhất, hòa bình và phát triển
18:56Mà đây là bí mật
18:58Mà các nước họ không ngờ
19:00Họ cứ tưởng tìm cái gì nó hành tráng, cao siêu, dễ thấy
19:03Và coi đó là sức mạnh Việt Nam
19:05Họ tiểm ra, nhưng cái sức mạnh Việt Nam
19:07Nằm ngầm ngầm
19:09Trong cái đời sống, mà trong cái đạo đức
19:10Lòng hiếu kính, nên đây là một bí mật
19:13Về sức mạnh Việt Nam
19:14Hôm nay nghe đừng nói ra ngoài, người ta biết người ta bắt chước
19:16Nên ta hãy cẩn thận
19:22Nhiều khi ta cứ tưởng
19:24Nó là văn minh
19:25Nói con bé đó học bên Tây về
19:28Nó là văn minh lắm ha
19:28Không, nó không văn minh đâu
19:30Nó hư tâm hồn nó rồi đó
19:32Nên ta cẩn thận với các loại
19:34Những quan điểm từ phương Tây tràn vào đây
19:36Ta, mấy trẻ nó bị hư tâm hồn
19:38Ta thấy nó bình thường á
19:39Ta thấy nó bình thường bình thường
19:41Sự thật tâm hồn nó hư mất à
19:42Như vậy
19:44Chúng tôi có một người Phật tử
19:46Thả con vô trường quốc tế học
19:47Nghe nói học trường quốc tế
19:50Bắt đầu hơi nghi nghi vậy đó
19:51Mà đúng thiệt
19:51Đi chùa dắt nó theo
19:53Nhìn mặt nó đúng là thiệt đúng không
19:54Trời con ngơ ngơ chẳng cần ai
19:57Chẳng kính ai chẳng thương ai
19:58Không quan tâm tới ai
19:59Chỉ quan tâm tới cảm xúc của riêng mình
20:01Hỏi sao nó thấy chán quá
20:03Ở chùa thấy chán quá
20:04Cái chữ boring cái chữ chán là cái chữ của phương Tây nó lây qua tới bên đây rồi đó
20:08Mà mấy giữa nhỏ bắt đầu tâm hồn nó hư rồi
20:10Thế là chúng tôi phải nói với bố mẹ
20:12Nó về dậy cái thằng đó lại
20:14Hư rồi đó tâm hồn nó hư rồi đó
20:16Mà đừng có khen nó kiểu Tây Phương
20:17Bên Tây Phương cái gì cũng phải khen con
20:19Sợ con nó bị tổn thương
20:21Dẹp đi, rầy nó đi, la nó đi, trách nó đi, phạt nó đi
20:24Nó phải tập nghe cái lời trách phạt của bố mẹ cho quen
20:26Thì bả ngã nó mới hạ xuống
20:29Còn cái gì cũng khen
20:30Ờ thôi không sao, con tốt rồi, con tốt rồi
20:32Con nó hư mất tiêu không hay
20:33Bởi vì xưa chứ ông ba mẹ mình
20:36Mà rầy mình, đánh mình
20:37Thực sự là điều là xây dựng tâm hồn của mình
20:40Quẩn chắc
20:40Còn cái Tây Phương cứ nuôn chiều
20:43Con nít lên là nó hư hết
20:45Người ta cẩn thận
20:47Hôm nay ta nói với nhau về
20:50Hội chứng cô đơn cũng xuất phát từ Tây Phương
20:53Mà cũng chính từ cái chủ nghĩa cá nhân
20:55Xuất phát từ Tây Phương
20:56Như quan điểm mà riêng tư
20:58Ích kỷ từ Tây Phương
21:00Và nó làm xuất hiện một cái hội chứng cô đơn
21:03Lan tràn dần dần dần dần dần
21:04Cả cái thế giới này
21:05Đây là điều mà đáng báo động
21:07Mà một số quốc gia họ cũng thông minh đó
21:09Họ nhìn ra rồi
21:10Và họ lập một cái bộ trưởng
21:12Bộ trưởng bộ cô đơn
21:14Để giải quyết tình trạng cô đơn của xã hội
21:16Nhưng họ không thấy chiều khóa
21:18Họ không thấy cái mầm mống
21:19Cái sai của họ nằm ngay trong cái chủ nghĩa
21:22Lối sống của họ
21:23Giờ mà muốn cho đừng có cô đơn
21:25Họ phải qua Việt Nam họ học
21:26Học cái lối sống con cái hiếu kính với cha mẹ
21:29Bạn bè huynh đệ
21:31Sống nghĩa tình với nhau
21:33Thì họ sẽ hết cô đơn
21:35Nhưng mà họ không đủ căng đảm để qua Việt Nam học cái điều này
21:38Họ cứ ôm cái lối sống đó
21:39Thì không bao giờ
21:41Cái ông bộ trưởng bộ cô đơn đó làm được việc
21:43Làm kết quả thành công cả
21:44Là ông không tìm ra được cái nguyên nhân đầu tiên
21:47Nằm trong cái lối sống, trong cái tư tưởng của họ
21:49Nên trong cái cô đơn cô độc
21:53Thật sự là một nỗi buồn
21:54Bây giờ hiện nay mọi người chúng ta ngồi đây
21:56Chúng ta không bị cô đơn
21:57Vì ta có được Phật Pháp
21:59Vì ta có cái văn hóa của Việt Nam
22:02Và đặc biệt ta có chủ nghĩa xã hội
22:03Ta có chủ nghĩa xã hội
22:10Vì có một lần
22:11Như thầy Pháp Tâm
22:13Ngồi làm việc với sư phụ
22:15Đang ngồi bên phòng
22:17Thầy Pháp Tâm Quay sang hỏi
22:18Thầy sư phụ trả lời thế này
22:20Cái chú nghĩa tư bản
22:22Cái chữ tư nó là nhân tư
22:24Nó thàm nghĩ ích kỷ
22:27Còn cái chú nghĩa xã hội
22:29Là vì lợi ích tập thể
22:30Nên có tính đạo đức hơn
22:32Ta không nói sâu xa
22:35Ta không nói những bài học về chính trị
22:38Thì dài lắm
22:38Mấy anh cũng học nhiều phải không
22:40Và cũng quên rồi phải không
22:41Chắc chắn học rồi quên rồi
22:42Học để thi, lấy qua môn thôi
22:45Cái lý luận nó khủng khiếp quá
22:47Nó rất là sâu sắc, ta không nói nhiều
22:49Ta chỉ nói thôi, chủ nghĩa xã hội
22:51Là xây dựng cái
22:53Tính tập thể, vì lợi ích tập thể
22:55Nên ở đây chúng ta có
22:57Có cái Phật Pháp
22:59Dạy cho ta cái tình yêu thương trang hòa
23:01Chúng ta có cái văn hóa Việt Nam
23:03Về cái gắn kết gia đình, cộng đồng
23:05Ta có chủ nghĩa xã hội
23:06Vì lợi ích tập thể
23:08Nên mọi người đang ngồi đây ta không cảm nghe
23:11Cái hội chứng cô đơn
23:12Nhưng có một người nào đó
23:14Cũng trong đất nước này
23:15Ở một góc một xó nào đó
23:16Họ đang bị cô đơn gậm nhắm
23:18Thì chúng ta phải nhớ
23:20Ta sẽ gặp họ đấy
23:21Hoặc là ở nước ngoài
23:23Hồi chứng cô đơn rất là nhiều
23:25Cứ họ sống một mình lặng lẽ
23:26Rồi chết một mình lặng lẽ
23:27Không ai hay
23:28Và cô đơn
23:30Là một nỗi buồn khó thấy
23:34Nhưng tàn phá tâm hồn của ta
23:36Và là một nỗi đau khổ
23:38Khó thấy
23:39Nhưng tàn phá thế giới này
23:41Cô đơn rất đáng sợ
23:42Ví dụ ta nói em
23:45Có người khổ vì bệnh, vì già, vì chết
23:48Vì nghèo, vì sạc nghiệp
23:50Vì phá sản đủ thứ
23:51Nhưng có người ta khổ vì một điều
23:53Cô đơn, không ai chơi với mình
23:55Không ai giúp mình
23:57Một cái nỗi khổ
23:59Invisible, không thấy
24:01Nhưng rất là đau khổ
24:04Ở đây trong
24:05Kinh Phật có một câu thế này
24:07Đức Phật khen một vị tì kheo
24:10Mà chứng đạo là người đủ sức để sống một mình
24:14Người biết sống một mình
24:16Trong cái bài kinh mận người biết sống một mình
24:19Nhất dạ hiền dạ
24:20Đức Phật có dạy về đó
24:22Nếu một người đạt được tránh niệm thiền định
24:25Thì người đó đủ sức sống một mình
24:27Ta nghe câu đó thì ta phải hiểu một điều thế này
24:30Sống một mình dễ hay khó?
24:33Khó
24:33Cho nên chỉ những người nào đạt đạo
24:35Họ mới sống một mình trong sự yên vui
24:38Còn lại tất cả chúng sinh
24:41Mà bị cái hội chứng một mình
24:42Đều đau khổ
24:43Cũng giống như vậy
24:45Có nhiều cái làm cho tâm hồn ta đau khổ
24:48Mà chỉ những người có thiền định mới chịu định được
24:50Ví dụ bây giờ
24:51Ta bị oan khuất
24:53Ta khó chịu vì người khác nghĩ sai về mình
24:56Mình khó chịu
24:57Còn chỉ có những người thiền định họ không thèm khó chịu
25:00Rồi
25:02Khi ta bị xúc phạm, ta bị mất danh dự
25:04Ta khó chịu
25:06Ta muốn giải bày
25:07Ta muốn được
25:08Công nhận ở cái xã hội
25:10Ở thế giới này mọi người đừng nghĩ xấu ta
25:12Mà ta bị nghĩ xấu
25:14Ta rây rứt ta khó chịu
25:16Nhưng chỉ có người họ có thiền định
25:18Họ không thèm khó chịu
25:19Làm gì nhau cứ nói xấu đi nói
25:21Nói cho thoải mái
25:22Họ không khó chịu làm gì nhau
25:24Nên là trong đạo Phật
25:27Trong cái câu đó
25:30Cái lòng từ bi mà Đức Phật dạy
25:32Là để ngăn chặn cái hội chứng cô đơn
25:34Nhưng cái thiền định
25:36Mà Đức Phật dạy đó
25:37Là giúp người ta chịu đựng được nỗi cô đơn
25:40Vì cái cô đơn quá khó chịu đựng
25:42Không hề dễ chịu đựng một chút nào hết
25:45Nên là đây là
25:47Bản thân chúng ta
25:50Phải yêu thương nhau
25:52Để ngăn chặn
25:54Cái sự lây lan của cái cô đơn
25:56Hội chứng cô đơn trong xã hội này
25:58Và bản thân của chúng ta
26:00Cũng phải tập thiền định
26:01Thiền định này đưa đến đắc đạo
26:03Nhưng một cái hiệu ứng phù của nó
26:06Là giúp ta chịu đựng được sự cô đơn
26:08Vì có những khi
26:10Ta phải sống cô đơn
26:11Để trải nghiệm một điều gì khác nữa
26:14Đôi lúc ta phải cần cô đơn
26:16Đôi lúc ta cũng phải cần
26:18Bắt hết mọi tương tác
26:20Để thực hiện một điều gì khác
26:22Điều gì đó cần thiết
26:24Và những lúc đó
26:26Nếu ta không đủ sức thiền định
26:28Cái cô đơn
26:30Tấn công ta một cái
26:31Ta đi kiếm người nói chuyện liền
26:32Là ta phá vỡ cái cô độc của mình liền
26:35Đôi khi cái cô độc, cái cô đơn là cần thiết
26:38Lát nữa ta nói tiếp
26:40Cái chìa khóa để hóa giải cô đơn của xã hội
26:47Hiện nay ta chưa thấy nhưng tương lai nó sẽ tới rất gần nha
26:50Hôm nay ta phải biết trước, phải nhìn thấy trước đó
26:52Chứ vài chục năm sau, 10 năm sau, 20 năm sau nó tới ạ
26:55Nó tới tràn ngập với Việt Nam ạ
26:56Bây giờ nó hơi hơi thôi, chưa nhiều
26:58Nhưng ta nhớ
26:59Chìa khóa để ngăn chặn cô đơn, để hóa giải cô đơn gồm 3 điều
27:05Một là tình yêu thương
27:07Hai là tự tôn trọng
27:09Và ba là tinh thần trách nhiệm
27:12Chúng ta sống làm sao
27:14Mà có được ba điều này
27:16Trong tâm mình
27:16Thì bản thân ta sẽ không bị cô đơn
27:20Và ta ngăn chặn
27:22Sự cô đơn
27:23Của xã hội này
27:25Thứ nhất là tình yêu thương
27:26Ta phải tập yêu thương mọi người
27:28Vì khi ta nhìn những người mà bị cô đơn
27:31Ta thấy rõ một điều
27:33Họ ít thương ai
27:34Họ chỉ thương một vài người
27:37Và một vài người đó chết đâu mất rồi
27:39Thì họ trơ trọi liền
27:41Không thương ai
27:43Và vì vậy ta phải tập yêu thương
27:45Yêu thương là một điều
27:47Không dễ có
27:49Ta chỉ yêu thương theo nghiệp thôi
27:52Tại nhưng mình gặp cái người đó
27:54Đẹp quá cái mình thương
27:54Gặp người kia dễ mến quá cái mình thương
27:56Những cái yêu thương đó
27:59Là do bản năng
28:00Và do nghiệp đời trước
28:02Cho nên cái yêu thương đó không phải đạo đức
28:04Còn cái yêu thương của đạo đức
28:07Là tình yêu thương trang hòa
28:10Yêu thương trang hòa
28:11Xấu cũng thương, đẹp cũng thương
28:13Cây cỏ cũng thương, lá cây cũng thương
28:15Chó cũng thương, con mèo cũng thương
28:17Mà cái tình hương này phải tập luyện
28:20Phải phát nguyện, phải lầy Phật
28:22Mà xin, phải tự hứa với lòng mình
28:25Xin được yêu thương mọi người
28:26Và cứ nhắc đi nhắc lại
28:28Lập đi lập lại
28:29Vậy 10 năm sau ta mới bắt đầu
28:31Có tình yêu thương đạo đức
28:32Chứ còn trước giờ ta có yêu thương
28:35Chỉ là yêu thương theo nghiệp
28:37Yêu thương theo
28:39Tình cảm cá nhân
28:40Y th theo b n Ch ch ta ch c y th c M mu c c y th c Ta ph tu 10 n tr l C nh ng v H subscribe cho k Ghi M G kh b l nh video h d
29:11Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
29:41Còn chưa nói tới các vị thánh
29:43Các vị thánh cái tình yêu thương của họ là tràn ngập vô biên
29:46Những vị đó siêu súc tam giới
29:48Còn ta cố gắng tu 10 năm
29:52Ta sẽ xuất hiện được một chút yêu thương trong lòng mình
29:54Nhưng cái quả báo nó rất là lớn lao
29:57Chỉ một chút yêu thương thôi chết ta lên khỏi trời liền
29:59Cái tình yêu thương hiệu quả nó như vậy
30:01Cái thứ 2, cái chiều khóa thứ 2 nữa là sự tôn trọng
30:05Những cái yếu tố, những cái từ ngữ và tình cảm như yêu thương tôn trọng
30:09Ta khó nói bằng lời, khó giải thích
30:11Bởi vì nó vô hình ở trong tâm ta đó
30:13Cho tôn trọng là
30:15Ta lắng nghe
30:17Cái thái độ kính trọng khó định nghĩa lắm
30:19Nhưng mà ta tôn trọng
30:21Cha mẹ mình, ta tôn trọng người lớn tuổi
30:23Ta tôn trọng những vị có trách nhiệm
30:25Ví dụ như cán bộ vậy
30:26Cán bộ coi vậy chứ
30:28Những người đó họ có cái trách nhiệm
30:31Lớn đối với cộng đồng xã hội
30:32Ta phải tôn trọng họ
30:34Thường trong cái xã hội dân chủ
30:37Ta cứ đề cao
30:39Dân làm chủ, dân làm chủ
30:40Nhưng xã hội quân chủ thì họ là đề cao các vị trí của các ông quang
30:44Bởi vì thực tế các ông quang lo cho dân
30:46Chứ người dân đâu có lo cho quang
30:48Nhưng mà cứ nói về quân chủ
30:53Thì người ta thấy giống như là độc tài là lạc hậu
30:56Nên bây giờ ta đổi qua khẩu hiệu dân chủ
30:58Là người dân mới làm chủ
30:59Và khi đổi qua khẩu hiệu dân chủ, người dân làm chủ
31:02Cái ta nhìn người cám bộ
31:03Nhưng người ta không có đủ cái lòng tôn trọng
31:05Nếu nói trên đạo đức nhà Phật, đó là một sai lầm
31:08Ví dụ như thầy vậy
31:10Thầy gặp các anh cám bộ
31:12Thầy rất yêu quý, rất tôn trọng
31:14Vì thầy biết cái trách nhiệm của họ rất là nặng
31:16Nên quý Phật tử vậy
31:18Nhiều khi ta đến chùa
31:19Như hôm nay trước mặt ta trong lễ Bù Lan
31:21Ta phải bày cái ghế, cái bàn
31:23Mời các anh ngồi cho đàng hoàng
31:24Còn mình ngồi dưới đất
31:25Đó là cái gì vậy?
31:29Vì ai nhìn vô nói cái này không có dân chủ rồi nha
31:31Nhưng không, đó là đạo lý, đó là đạo đức
31:33Vì các anh trách nhiệm rất là nặng
31:35Lương không bao nhiêu
31:37Nhưng trách nhiệm với rất nhiều
31:39Thân phận của con người trong cộng đồng
31:41Đó là lý do mà ta
31:43Sử sử theo đạo lý
31:44Là các anh phải ngồi
31:46Ở trong cái bàn ghế đó
31:48Được trọng thị, được tôn trọng
31:50Và nhớ là đạo lý nha
31:51Chứ không có nói đi ra ngoài
31:53Nói sao dân ngồi dưới đất
31:54Mà cám bộ ngồi trên
31:56Nói dân ngồi dưới đất, cám bộ ngồi trên
31:58Ai nói thì nói kệ người ta
31:59Nói tôi xã hội tôi dân chủ
32:01Nhưng tôi tôn trọng những người cám bộ có trách nhiệm
32:05Đó là sự tôn trọng
32:06Rồi ta tôn trọng người xuất gia
32:12Vì người xuất gia
32:14Cái người giả tu
32:16Thôi không nói
32:16Cái người mà họ giả dối
32:18Giả tu thôi không nói gì
32:20Nhưng mà cứ căn bản là
32:22Cái người xuất gia là người giữ giới hạnh
32:24Là người làm mẫu mực về mô phạm
32:27Là người học cái giáo lý của Đức Phật
32:28Để sống và để dạy
32:30Nên họ giống như những ngọn hải đăng
32:33Thắp sáng về
32:35Cái ý nghĩa đạo đức cho
32:36Cuộc đời này và lý do đó
32:38Ta tôn trọng những người xuất gia
32:39Là vậy, cứ như vậy
32:40Rồi
32:43Những bậc thánh, những bậc thánh là những bậc
32:46Mà cái tâm hồn họ thật sự
32:48Siêu thoát, cao thượng, đạo đức
32:50Thánh thiện
32:51Và tốt cùng của các bậc thánh là Đức Phật
32:54Thì vậy, nhưng mà lòng vậy
32:55Ta biết tôn trọng các bậc thánh
32:57Cái người mà trong tâm không đủ
33:00Cái mức độ tôn trọng
33:02Các bậc thánh
33:02Ta để ý một điều, đạo đức họ tốt liền
33:05Đạo đức họ tuột
33:07Từ từ họ cứ hư chuyện này
33:09Lỗi chuyện kia vấp chuyện đó
33:11Chỉ bởi vì họ không
33:13Còn người nào ta thấy
33:20Họ có cái lòng tôn trọng
33:22Tôn trọng cha mẹ mình
33:24Tôn trọng người lớn tuổi
33:25Tôn trọng người cám bộ
33:27Tôn trọng người xuất gia
33:28Tôn trọng các bậc thánh
33:29Ta sẽ thấy họ ít lỗi lầm
33:31Vì nhân quả là như vậy
33:33Đây là nhân quả nha
33:34Nói tại sao
33:35Nhiều khi giận ai quá ta cứ
33:37Trời ơi tao nuôi tao dạy mày vậy
33:40Mà sao mày cứ hư
33:41Cái lỗi này mắc lỗi kia rồi đi tù ra đi tù vô
33:44Rất là phiền duy nhất
33:45Bố mẹ có con hư đó giận vô cùng
33:48Chỉ vì lỗi tại bố mẹ
33:50Không biết dạy cho nó kính trọng người lớn
33:52Không biết dạy cho nó kính trọng thần thánh
33:55Từ từ nó hư liền
33:56Cứ nuôn chiều
33:58Và không bắt nó phải kính trọng ai
34:00Hư liền bấy vừa rồi
34:02Có một vị đại biểu nào phải phát biểu
34:04Bây giờ phải dạy cho học sinh là lớp nhỏ phải biết gì
34:07Biết chào hỏi người lớn
34:10Cái điều này ông bà mình dạy lâu rồi
34:11Tiên học lễ, hậu học văn mà
34:13Ông bà mà phải lập lại cái đó
34:15Vì nếu thiếu cái đó, xã hội ta sụp đổ
34:18Lớp trẻ nó cứ hư từ từ mà không biết tại sao
34:20Tự nhiên nó phạm lỗi này, nó phạm lỗi kia
34:22Mà không biết tại sao
34:23Nguyên nhân rất là sâu xa khó thấy
34:26Ở chỗ là nó thiếu lòng tôn trọng
34:28Và ở đây nó vậy
34:29Cái lòng tôn trọng kết nối cuộc đời này lại
34:32Hồi nãy ta nói cái chìa khóa đầu tiên là sự yêu thương
34:35Sự yêu thương kết nối con người lại với nhau
34:38Cái thứ hai là sự tôn trọng
34:40Cũng kết nối con người với nhau
34:41Và kết nối chặt hơn nữa
34:43Yêu thương cũng kết nối con người
34:45Nhưng ở cấp độ thứ nhất lỏng lỏng
34:47Nhưng cái sự tôn trọng
34:49Kết nối con người lại với nhau
34:51Chặt hơn rất là nhiều
34:52Ví dụ bây giờ ta có thời gian rảnh
34:55Ta muốn đến thăm một người nào đó
34:57Thì ta thăm ai
34:59Thứ nhất ta thăm cái người đó
35:04Phải bảo đảm người đó thương ta
35:05Chứ lại người đó gặp ta đâu
35:07Chửi đó lại thăm làm gì
35:09Bảo đảm ta phải tìm đến
35:12Nói chuyện thăm hỏi cái người họ thương ta
35:13Đó là cái thứ nhất
35:14Và như vậy ta nhớ tình thương yêu
35:17Kết nối con người là cấp độ thứ nhất
35:19Nó hơi lỏng
35:20Nhưng lòng tôn trọng với nhau
35:22Bạn bè với nhau cũng tôn trọng nhau
35:24Anh em với nhau tôn trọng
35:25Hàng xóm tôn trọng nhau
35:26Và nó kết nối thế giới
35:28Thêm một tầng cao hơn nữa, chặt hơn nữa
35:30Để con người đừng cô đơn hơn nữa
35:32Đó là cái tầng thứ hai
35:34Nhưng cái thương yêu
35:37Và cái tôn trọng
35:38Nó đang nằm ở mức độ tâm lý thôi
35:40Ta cần cái chìa khóa thứ ba
35:41Là tinh hình trách nhiệm
35:44Nói là
35:46Con thương bác lắm
35:47Con kính bác lắm
35:49Nói xong đi về nhà ngủ
35:50Thì nó cũng hơi kết nối đó
35:53Nhưng nó không chặt
35:54Con thương bác
35:56Con ở đó con nấu cơm với bác ăn bữa
35:58Con tính trọng bác lắm
36:00Con massage lưng cho bác ngủ cho ngon
36:02Bác lớn tuổi rồi
36:04Tinh thần trách nhiệm
36:06Là hành động cụ thể để chăm lo cho nhau
36:09Cái thứ ba này bắt đầu
36:12Nó vào cái hành động thực tế
36:14Chứ không còn chỉ nằm ở tâm lý nữa
36:16Hai cái chìa khóa đầu
36:17Một là tình yêu thương, hai là sự tôn trọng
36:19Còn nằm ở mức độ tâm lý
36:21Bắt đầu gắn kết con người
36:22Nhưng gắn kết chặt luôn, gỡ không ra nữa
36:25Là tinh thần trách nhiệm
36:27Là ta thực sự lo cho nhau
36:29Từng miếng ăn, giấc ngủ
36:31Từng đồng tiền, từng công việc
36:33Thì thực sự là gắn kết với nhau luôn
36:35Thành nhân thành quả chặt chẽ luôn trong cuộc đời này
36:38Ta không rời nhau được nữa
36:39Và đây chính là điều mà
36:42Ngăn chặn cái hội chứng cô đơn
36:44Cho thế giới này
36:45Nên ta để ý trong tâm mình vậy
36:49Ta có thương người chưa
36:51Chưa ráng
36:52Ta thương yêu mọi người
36:53Ta có tôn trọng mọi người chưa
36:55Nếu chưa phải ráng cố gắng
36:58Để tôn trọng mọi người
36:59Và thứ ba
37:00Ta có lo cho ai
37:01Trên từng hành động cụ thể thực tế chưa
37:04Nếu chưa có lo cho ai
37:06Trong từng hành động thực tế cụ thể
37:08Thì phải lo đi
37:09Nói bây giờ lo cái gì
37:11Với nhà người ta đang ở
37:13Tự nhiên mà leo hàng rào vô
37:14Để mình xông nấu cơm cho người ta
37:16Mà chừng người ta báo công an à
37:18Không phải
37:18Đầu tiên đi lấp ổ gà ngoài đường kia đã
37:21Có những con đường hư
37:22Mà nhiều khi nhà nước chưa có kế hoạch để sửa chữa kịp
37:25Vì chưa cân đối ngân sách được
37:27Ta cứ đến
37:28Ta nói báo với địa phương xin làm trước
37:30Mình đến Ủy ban xã
37:31Mình nói là chúng tôi là Phật tử Chùa Viên Quang
37:34Chúng tôi thấy cái tiếng đường
37:36Nó đường qua kia có mấy gỗ gà to
37:38Rồi chúng tôi xin phép các anh để chúng tôi được
37:40Lắp
37:41Phải báo nhà nước, báo địa phương để đừng có tự ý làm
37:44Làm gì cũng vậy, làm việc dù là từ thiện
37:47Cũng phải báo với địa phương, phải kết hợp địa phương
37:48Để địa phương họ kiểm soát được
37:50Cái việc làm từ thiện của mình
37:52Mà nó không có rối loạn xã hội
37:54Chứ còn nói tôi ý tôi làm từ thiện
37:56Tôi không cần báo địa phương
37:58Đó cũng cái sai, làm xã hội mình mất nền ép
38:00Mình thiếu tôn trọng chính quyền địa phương
38:02Nên ở đây vậy, dù làm từ thiện
38:05Cũng thấy báo mệnh như Hà Nội
38:06Cái điều này rất là tốt
38:07Sư phụ quan sát thấy
38:10Khi người ta lấp những cái đường trên Hà Nội
38:12Hình như mình đều có báo chính quyền địa phương hết
38:14Đúng không?
38:15Điều sư phụ rất là hài lòng
38:19Làm việc từ thiện cứ phải báo địa phương để người ta biết
38:22Và người ta cũng hiểu
38:23Địa phương chưa lên kế hoạch sửa được
38:26Thì Phật tử làm từ thiện và kết hợp với địa phương
38:28Và địa phương người ta sẽ tạo điều kiện
38:30Để cho mình làm cái điều từ thiện đó
38:32Rất là tốt
38:33Đó là hành động cụ thể là làm ngoài đường
38:35Rồi từ từ người ta có duyên với tình con người
38:37Ta cứ lo cho nhau
38:39Lo cho nhau
38:40Có những điều vậy
38:44Có những con người mà ta thương họ
38:46Ta lo cho họ
38:48Mà không ai biết
38:49Nhưng nó là một cái trách nhiệm cụ thể thực tế
38:52Như sư phụ cũng vậy
38:54Nhiều khi sống đông chúng
38:56Mình làm thầy có đệ tử
38:57Nhưng có những người sư phụ lo
39:00Mà cả đệ tử cũng không biết
39:01Chắc sau này sư phụ chết rồi
39:06Để biết họ nói chết rồi
39:07Đệ tử mới biết thầy sư phụ cũng không cần phải kể
39:10Nhưng có những con người cần mình phải lo cho họ
39:12Và có trách nhiệm với họ
39:14Thực ra cũng không có gì
39:17Bí mật lắm nhưng mà tôi cũng không cần phải nói vậy thôi
39:20Vậy sau này đệ tử biết sao
39:21Nhớ như vậy ta có ba điều
39:24Để gắn kết xã hội
39:25Để diệt trừ cái hội chứng cô đơn
39:27Một là gì
39:28Yêu thương là mức độ tâm lý
39:31Mức độ thứ nhất, hai là gì
39:32Tôn trọng cũng là tâm lý ở mức độ cấp cao hơn
39:35Và ba là gì
39:36Tinh thần trách nhiệm, đây là bắt đầu đi vào
39:39Hành động cụ thể
39:40Chứ không thể nói thương nhau
39:43Nhớ nhau, tôn trọng nhau, nói cái miệng không
39:45Là coi chừng nó bị giả dối
39:48Vì nếu thật sự thương yêu
39:50Thật sự tôn trọng
39:51Phải có hành động cụ thể
39:52Là có tinh thần trách nhiệm
39:54Và phải chịu cực
39:55Nhớ một điều vậy
39:56Cuối cùng là gì
39:57Cuối cùng sống trên đời là
39:59Chịu cực lo cho mọi người
40:01Chốt lại một câu cho đó
40:02Vì vậy như thầy
40:13Thầy hay quan sát mọi chuyện
40:15Để tìm cái nguyên lý, tìm cái đạo lý của cuộc đời
40:17Đó là lý do mà
40:19Thầy hay nói nhiều là vậy đó
40:20Thầy chịu khó quan sát
40:21Nhìn người này thấy cái điều đó
40:23Đối chiếu với đạo lý như thế nào
40:25Như hôm nay như vậy
40:27Việt Nam đã bắt đầu vượt lên
40:29Và bây giờ đang ngấp ngé là lọt vào top 15
40:33Của thế giới về những quốc gia phát triển nhanh nhất
40:35Phát triển thần kỳ
40:38VinFast bây giờ chạy vèo vèo ở bên Tây
40:40Lạ lùng
40:42Việt Teo mình là tràn ngọc nơi này nơi kia
40:44Ngập từ châu Phi qua tới khắp nơi vậy
40:47Nam Mỹ rồi vậy
40:48Ta đang phát triển nhiều
40:50Còn nhiều cái bí mật nào nữa thì ta không biết
40:52Nhưng mà cái tiếng nói Việt Nam bắt đầu có trọng lượng
40:55Đến nỗi bây giờ
40:57Nói vì Nga với Ukraine đánh nhau quá
40:59Bây giờ cần một nước hòa giải
41:00Họ nói coi chừng Việt Nam mới là quốc gia hòa giải
41:02Bắt Triều Tiên với Mỹ
41:06Xung đột nhau
41:07Họp tại Hà Nội
41:08Là cái tiếng nói của người Việt Nam bắt đầu rất có y tính
41:11Cả trên chính trị
41:13Trong kinh tế, trong kỹ thuật
41:15Mà bây giờ người Mỹ bệnh
41:18Cái điều mơ ước của họ là
41:20Được qua Việt Nam chữa bệnh
41:21Vừa rẻ, vừa giỏi, vừa hiệu quả
41:24Và nhanh chóng
41:25Dù có tiên đoán các bác sĩ Việt Nam
41:28Sau này sẽ rất khổ
41:29Tại vì cả thế giới đổ về đây chữa bệnh
41:31Và nhà nước mình cũng nhìn thấy điều đó
41:33Cho nên cũng dặn dò các bệnh viện
41:35Rồi phải mở một cái luồng để người nước ngoài
41:37Về đây chữa bệnh
41:38Nhưng mà chưa hết, nói sau này Việt Nam có nhà
41:41Không có đủ nhà để bán
41:42Tại mấy ông du lịch bên Mỹ
41:44Về qua đây, Pháp qua đây chơi
41:45Rồi về họ tuyên bố lên mạng
41:47Họ nói tôi yêu đất nước Việt Nam
41:48Về đất nước Việt Nam nó thân thiện và an toàn
41:51Đủ thứ hết trơn, không còn bị áp lực với cuộc sống
41:53Còn bên kia tôi làm như mọi
41:55Không, cái chữ làm như mọi
41:58Mình chưa có dịch ra được
41:59Làm như mọi là dịch tiếng Anh sao cả
42:01Chỉ để tồn tại
42:04Nhưng qua Việt Nam mất áp lực đó liền
42:06Và có người sống, một đời sống hiền lành
42:08Việt Nam đang vượt lên
42:09Tại sao vậy
42:10Sau chiến tranh đất nước ta có một xuất phát điểm rất thấp
42:15Nhưng ngày hôm nay ta vượt lên vượt lên như vậy
42:17Vì sao? Đố ai biết
42:19Vì người Việt Nam thực hiện đúng cái câu mà nãy thầy vừa chốt
42:26Sống là chịu cực lo cho mọi người
42:30Ta làm đúng câu đó
42:32Và để ý người Việt Nam là như vậy
42:36Từ lúc bé đã được bố mẹ dạy cái gì đó không biết
42:38Nhưng mà rõ ràng người Việt Nam
42:40Hay chịu cực để lo cho nhau
42:42Lo cho người khác
42:43Và chính đây là chìa khóa làm cho đất nước mình phát triển
42:47Ngăn chặn hội chứng cô đơn
42:49Tăng sự tương tác đoàn kết của xã hội
42:51Và là cái phước lành
42:53Để vượt lên trên
42:54Vượt lên trên giữa
42:56Cộng đồng thế giới này
42:58Ta để ý thì sẽ thấy
42:59Nói trong đạo tràng mình điều đó rất là rõ
43:03Tại cái người mà tham gia đạo tràng thu tập
43:05Th c t y th C tinh th bi l ph L tr Ph d nh v m Th m d m nh v m N ai c lo cho nhau Ta th b th Nh khi ta b ra x h th n gi m ch
43:16Nhưng vẫn có cái tinh thần đó.
43:18Vẫn có tinh thần là chúng ta sống trên đời là chịu cực lo cho mọi người.
43:23Và ta nắm chốt được cái này rồi.
43:25Là ta có yên tâm để đi trên cuộc đời này yên vui, hạnh phúc, không bị cô đơn.
43:31Đó là cái thứ nhất
43:34Sống là chịu cực lo mọi người
43:36Cứ chịu cực lo cho mọi người đi
43:38Rồi sẽ thấy cuộc đời an vui hơn
43:41Đoàn kết hơn, thân ái hơn
43:42Không bị cô đơn
43:44Cái thứ hai nữa là thế này
43:46Mỗi khi ta mở miệng
43:49Cất lời
43:50Cố gắng nói để cho mọi người
43:53Thương nhau
43:54Mình thương mọi người
43:56Được rồi
43:57Nhưng mình phải nói để mọi người thương nhau
44:01Và đó là
44:04Nguyên tắc
44:05Của cái việc mà
44:07Ta được đông thân quyến
44:10Cái
44:12Cái
44:13Cái hành động thứ hai
44:15Hành động thứ nhất là ta sống là để chịu cực lo cho mọi người
44:18Là cái thứ nhất
44:19Cái thứ hai là gì
44:20Nói để cho mọi người thương nhau
44:23Và chính là đây
44:25Cái con người này suốt ngày ra rã nói điều đó
44:28Cái con người này
44:30Suốt ngày ra rã kêu mọi người phải thương nhau
44:32Và quả báo là quay trở lại
44:34Con người này hưởng
44:35Lúc đi đâu cũng đụng người
44:37Mọi người trang hòa yêu thương nhau
44:40Lúc nào cũng đông người
44:42Và muốn cô đơn không cô đơn được
44:44Muốn cô đơn không cô đơn được
44:45Vì mình gieo cái nhân là con người phải yêu thương nhau
44:48Lúc nào cũng dặn mọi người phải thương nhau
44:50Chứ không phải một mình thầy thương mọi người
44:52Mà buộc mọi người phải thương nhau
44:53Chứ chúng ta cũng vậy
44:55Mở miệng nói một lời là phải kêu mọi người thương nhau
44:58Vừa rồi thì có kỷ lục một người
45:01Kỷ lục nặng
45:03Cắt, chứt hết
45:08Ngăn cắt không cho tiếp xúc với ai nữa
45:11Kỷ lục rất là nặng luôn
45:13Chỉ bởi vì thì phát hiện một điều
45:16Người này mở miệng một cách
45:17Tìm cách ly dáng người này
45:18Không cho người này thương người kia
45:19Thì nói cái này quá đi ngược với đạo lý của Phật qua
45:22Quá đi ngược đạo lý của Đức Phật
45:24Không chấp nhận
45:26Cứ mở miệng rỉ tay là cứ kích để người này ghét người kia
45:29Là lập tức
45:31Kỷ luật cất nặng luôn
45:33Giống như là từ mặt luôn
45:35Không cho nhìn thấy nữa
45:36Vì cái đạo lý của ta là gì
45:39Ta thương người là một điều rồi
45:41Mà ta phải nói cho mọi người thương nhau
45:43Mà mọi người thương nhau
45:45Họ không cần thương mình nữa
45:46Nhìn thấy mọi người thương nhau là ta mừng
45:49Mà mọi người quên mình, không sao
45:51Nhưng miễn mọi người thương nhau là được
45:53Đó là cái thứ hai
45:54Cái thứ ba
45:56Đây ai cũng có điện thoại không ạ
46:03Mỗi ngày dùng cái điện thoại đó
46:06Mà gì
46:07Mà lướt mạng phải không ạ
46:10Phải không
46:11Ham lắm
46:13Mỗi ngày dùng cái điện thoại đó
46:16Để hỏi thăm những người
46:18Mà ta đoán là người đó đang buồn
46:19Đang cô đơn
46:20Loại về câu nhắn một bài tin
46:22Làm người ta cũng ấm lòng
46:25Nhiều khi lúc đó người ta đang buồn một việc gì
46:27Hoặc lúc đó người ta
46:28Cô đơn cái gì đó
46:29Ta cứ chủ động ta nhắn một cái tin tới
46:32Một cái tin đó nhiều khi thắp sáng
46:34Cái tâm hồn người đó
46:37Trong ngày hôm đó
46:37You make my day
46:39Nói theo nếu mà dịch sát nghĩa là
46:42Anh tạo nên cái ngày của tôi
46:44Nhưng mà nếu dịch ra cho thoát nghĩa là
46:46Anh làm cho tôi hạnh phúc được trong ngày hôm nay
46:48You make my day
46:49Thì nhiều khi ta về ta nhắn một cái tin người nào đó
46:53Hoặc là bốc người gọi
46:54U ơi, con này U sao, U khỏe không
46:56U là không phải mẹ mình đâu, nhiều khi là U của ai đó
46:58Mình cứ kêu U
46:59Hôm nay U khỏe không
47:01Thế là nhiều khi bà cụ bà tỉnh mặt ra, bà sáng ra liền
47:04Là hôm nay bà đang buồn buồn
47:06Vì con cháu không thấy gọi, tự nhiên mình gọi tới
47:08Nên có một câu chuyện buồn vậy
47:10Ở trên mạng, có cái ông già đó
47:12Ông tới cái tiệm điện thoại, ông đưa điện thoại
47:14Ông sửa giùm
47:16Ông sửa điện thoại, ông sửa
47:17Điện thoại cũ đâu có hư gì đâu
47:19Nói sao nó không hư mà
47:21Không thấy thằng con tôi gọi về
47:22Tôi nghĩ nó gọi về
47:23Điện thoại bị hư
47:24Cho nên chờ mấy hôm nay không thấy nó gọi
47:26Chỉ vì cái thằng con
47:28Mình dùng cái chữ khốn nặng hay mất dạy
47:31Thì nó nặng quá
47:32Cái thằng hư hổng mất nết đó
47:34Nó không chịu gọi về thăm bố mẹ nó trong vài ngày
47:37Trong khi bố mẹ thương con từng ngày từng giờ
47:39Mà nó mãi mê bồ bịch gì đâu
47:41Không biết làm ăn xa đâu
47:43Ba ngày rồi nó không thấy gọi về nó thăm bố mẹ
47:44Đó là một cái sai lầm
47:46Nên cái điện thoại bây giờ
47:48Nó sẽ làm ta mất thời gian
47:50Nhưng nó cũng sẽ là công cụ
47:52Để kết nối ta với mọi người
47:54Phải lợi dụng cái điện thoại
47:55Kết nối tình thân với mọi người
47:57Trang rãi cái tình yêu thương với mọi người
47:59Tương tác tốt đẹp với mọi người
48:01Chứ đừng có xài tào lao
48:03Rồi
48:04Cái gì nữa
48:06Ví dụ như ngay cả nhiều khi chùa
48:10Không có tổ chức gì
48:11Ta cũng rủ 5-3 người huynh đệ
48:13Hôm nay ta về chùa công quả tu tập chút
48:16Thì cái năm ba người về gặp thầy
48:18Chào thầy xong nói tụi con
48:19Tụi con ở đây công quả
48:20Có việc gì làm thầy kêu tụi con với tụi con ngồi thiền chút
48:23Thầy hoan hỉ liền
48:24Thầy nói đây tránh điện nè
48:26Tụi con vô đây ngồi thiền đi
48:27Ngồi thiền lễ Phật chút xíu đi
48:29Tức là ta có tương tác với nhau
48:32Cứ đi làm công quả vậy vui hơn
48:34Mà có phước hơn
48:35Mà lại tạo cái tương tác ấm cúng với nhau hơn
48:38Đó là cái thứ ba
48:40Cái thứ tư nữa là gì
48:42Nghe tin ai có việc gì thì
48:46Xứng lại mà
48:48Phụ lo
48:49Việc gì mà xứng lại phụ lo
48:52Nhất là đám tang
48:55Nhưng mình nói cái này ra thì nó kì giống như trù ẻo
48:58Nói trong hoàng không thấy ai chết
49:00Nhưng lại phụ đám tang
49:01Nó kì
49:01Nó kì cho nên mình nói tổng quát thôi
49:05Mình nói có ai có việc gì bận
49:07Thì mình xứng lại phụ lo
49:08Chứ không phải trong có người chết
49:10Mình lại phụ đám tang
49:11Và nhiều khi đám cưới mình cũng phụ lo
49:14Nhưng đám cưới nhiều khi đợi người ta mời
49:16Hoặc là nhà đám vỗ
49:17Hoặc là người ta làm nhà
49:18Mình tới mình phụ hồ
49:19Mặc dù người ta cũng thuê hết rồi
49:21Nhưng mình cũng tới phụ một vài viên gạch
49:23Rồi bưng trộn mấy mẻ hồ vậy
49:25Cũng cái ấm tình lên nó tạo thành cái gắn chết
49:27Và nó là hành động cụ thể
49:28Chứ không có nói miệng đó
49:29Không có nói miệng tôi thương anh lắm tôi
49:31Quý anh lắm
49:32Không mà lại xúc hồ dùm những cái
49:33Lại bê dùm mấy cuộc gặp cái đã
49:35Nó thực tế hơn
49:36Hoặc là nghe
49:37Bố bạn bệnh
49:39Bố bệnh biết ai cũng bận mà
49:41Xin nhai
49:42Rồi rồi rồi tối nay tôi rảnh
49:44Tôi chăm ông tối nay cho
49:46Bạn cứ làm vậy đi
49:47Đi về nghỉ ngơi đi
49:48Thế là bố bạn mình bệnh
49:50Nhưng mình lại mình phụ
49:51Ở đó bệnh viện mình chăm
49:52Thì đó vậy
49:53Sống là chiều cực lo cho nhau mà
49:55Mà ai có việc gì
49:56Thì mình sống lại
49:57Phụ lo
49:58Sống trên cuộc đời là vậy đó
50:00Vậy chứ mà vui
50:01Mà gắn kết
50:02Rồi quên đi cái bản thân mình đi
50:04Sống cho mọi người
50:05Vậy mà
50:05Rồi một điều nữa
50:08Là
50:09Cái bài hôm nay hơi dài nha
50:11Mệt chưa
50:12Các anh gái nghe chút xíu nha
50:14Ta tránh truyền bá những quan điểm
50:20Bất cần sống một mình yêu chính mình
50:22Và phải ngăn chặn những quan điểm đó
50:24Những quan điểm đó từ Tây Phương
50:25Từ bạn tràn vào ta từ từ
50:28Rồi con người cứ thích cá nhân riêng lẻ
50:30Không ta phải ngăn chặn điều đó
50:31Mà phải nghe
50:32Nghe cái người bạn ta mà nói với nó
50:35Mở miệng ra có cái hơi hám
50:37Của cái riêng tư cá nhân
50:38Ta giải thích liền trận lại liền
50:40Mấy đứa nhỏ mà học ở đâu biết
50:43Đọc sách hay trên mạng đâu về
50:44Mà nó mở miệng nói mình nghe có cái hơi hám
50:47Của cái riêng tư cá nhân
50:48Giải thích liền kêu lại giải thích cho bằng được
50:50Chừng nào nó hết cái đó thì thôi
50:52Và dạy cho nó đủ sức đề kháng
50:54Chống lại những cái chủ nghĩa cá nhân đó
50:56Ta phải như vậy
50:58Có những khi ta cũng cần yên tĩnh một mình
51:05Là những lúc nào
51:07Lúc nào cần yên tĩnh một mình
51:09Tỏa thiền
51:12Tỏa thiền mà có ai khều khều nói chuyện hoài
51:15Sao ngồi yên tĩnh một mình chứ
51:17Tại dù ngồi đông công tránh điện
51:19Vì cũng phải là một mình
51:20Chứ đang ngồi thiền có suy nghĩ cái này khều khều hỏi sao
51:23Mai ăn cái gì chết à
51:24Không có được
51:25Ngồi thiền là yên tĩnh không ai nói chuyện với ai
51:28Ta quay vào chính mình thôi
51:30Quay lại chính mình thôi
51:32Ta tìm thấy đường đi
51:33Rồi cái gì nữa
51:35Nghỉ ngơi, mệt nghỉ ngơi
51:37Lúc đó thôi đừng có ai nói gì
51:39Đừng có ai hỏi tên, nhắm mắt, nghỉ ngơi
51:40Mệt quá, mình đang mệt có người kêu dậy
51:43Hỏi chuyện sao
51:44Tôi mặc đồ này đẹp không
51:46Chết giận liền là không được
51:47Cho nên có những lúc nghỉ ngơi cũng cần một mình
51:49Rồi cái gì nữa, cần một mình nữa
51:51Xoạn bài vở, viết lách, sáng tác
51:55Nghiên cứu
51:56Một mình
51:57Những lúc ẩn tu, ta cũng cần một mình
52:00Và có một cái
52:02Một mình rất là hiệu quả
52:03Ít ai biết
52:03Thì có cái kinh nghiệm
52:09Của một mình này
52:10Rất là hay
52:11Không biết cái này
52:11Có người khác có giống không
52:12Cái lần đó
52:14Thì đi im lăng cái răng
52:15Cái răng lớn tuổi rồi
52:17Cái nó hư
52:18Cái ông
52:19Ông nhà sĩ
52:20Không phải im lăng con đâu
52:21Ông kia
52:21Ông im lăng
52:23Ông mổ
52:24Ông làm gì
52:24Mình có thấy cái
52:25Ông làm đâu
52:26Xong rồi cũng cho
52:28Vài viên thuốc giảm đau
52:29Nhưng mình biết chắc là
52:30Thuốc giảm đau
52:30Mà nó hết một cái rồi
52:31Là tới chuyện ạ
52:32Thì lúc này bắt đầu cơn đau nó tới
52:36Đưa mấy viên thuốc giảm đau
52:37Thì không thể mua thám giảm đau
52:38Chịu đau cho nó mau hết bệnh, không uống thuốc giảm đau
52:41Thì vô trong phòng đóng cửa lại
52:43Không cho thị giả lên
52:44Không cho ai tới hỏi thăm hoài thứ sức
52:46Ngồi lặng lẽ một mình trên ghế chịu cái nỗi đau
52:48Chịu mấy ngày luôn
52:51Mà không uống thuốc giảm đau
52:52Chịu luôn
52:54Ba ngày sau đi khám lại
52:56Bác sĩ cũng khen quá chừng
52:58Ô sao nó mau lành, chịu đau
53:00Nên cái lúc mà chịu đau mà
53:02Một mình không ngờ là chịu đau rất là tốt nha
53:05Rất là khỏe
53:05Đừng ai hỏi, đừng ai nói gì trơn
53:07Đi chỗ khác hết
53:08Đóng cửa lại không cho thị giả vô luôn
53:10Cứ lặng lẽ một mình chịu đau mà
53:11Rất là hay
53:12Không biết cái này có ai giống như hũ ta
53:14Chứ thường thường có ai mà đau
53:16Cái mình hay lại vút ve thôi
53:17Đừng đau nữa nha, đừng buồn nha
53:19Thực ra đau hơn á
53:20Đừng ai nói gì trơn
53:21Lại hết đau
53:23Nhưng không biết sao
53:24Mình đã có cái thế này
53:26Với nhiều hôm nay ta về chùa
53:296.000 người theo như anh Vinh báo cáo
53:32Rất là đông
53:34Đông thì cái gì làm cho ta khó chịu
53:38Đông thì cái gì làm cho ta khó chịu
53:46Tức là không gian chặt trồi
53:49Có thể thiếu tốn về tiện nghi
53:51Vì nội nhà vệ sinh cũng có khi không đáp ứng đủ
53:54Rồi cơm
53:56Tới giờ ăn cơm mình tới chậm chút là ăn sạch hết rồi
53:58Nấu cơm mới chưa kịp v.v
54:00Những cái khó chịu khi đông người quá
54:02Nó quá tải
54:03Vì cái hạ tầng đôi khi khó tải
54:06Nhưng lúc đông người này
54:09Mới là lúc mà ta làm phước
54:11Mới là lúc ta tu dưỡng
54:12Chính vì lúc đông như thế này
54:15Mình khởi tâm yêu thương tất cả mọi người
54:17Khởi tâm tôn trọng tất cả mọi người
54:19Và tìm việc để lo cho mọi người
54:21Đừng có thủ động
54:22Tìm việc để lo cho mọi người
54:24Đây chính là cơ hội để làm phước
54:25Những lúc mà lễ hội đông người như thế này
54:27Lúc ta tu dưỡng rất là tốt
54:29Thương mọi người, nguyện lòng mình thương mọi người
54:31Lo cho mọi người, tìm việc này tìm việc kia
54:33Để lo cho mọi người
54:34Và làm cho ta cực
54:37Nhưng ta phải
54:39Đón tiếp đối xử thân ái hết
54:41Và phước lành cũng từ đây mà ra
54:43Dù các thầy
54:44Những lúc đông thế này là
54:47Cái người mà cực là các thầy
54:48Các sư cô phải lo
54:50Nhưng mà trên nét mặt của các thầy các sư cô
54:53Không ai có một cái
54:55Cái vẻ khó chịu cả
54:56Bởi vì các thầy các sư cô đã nhiều năm tháng
54:59Tu tập theo lời Phật dạy
55:00Cứ phải yêu thương, hy sinh, phụng sự
55:02Và đó là lý do
55:04Mà ta về chùa
55:06Ta thấy ấm lòng và ta thích về chùa mãi
55:09Ta cứ thích về chùa
55:11Vì ta biết rằng về chùa ta được
55:12Yêu thương và tôn trọng
55:14Mà thêm ăn ngon nữa
55:16Còn ta tới một ngôi chùa
55:19Mà ông thầy chủ trì mặt ông cứ lạnh lạnh
55:21Như là sắc kia
55:22Mặt ông lạnh lạnh như sát thủ
55:24Vậy mình dám tới không
55:25Tới một lần thôi trốn luôn không tới nữa
55:27Nó không có gì hút của ta
55:28Còn ta tới một ngôi chùa ta nhìn thấy mặt thầy rượu kỳ
55:31Ta nhìn thấy liền cái tình yêu thương của ổng
55:33Phát ra liền ta thích tới nữa
55:35Thế bữa nào rảnh rảnh ta chạy tới thăm ổng nữa
55:37Tại vì biết mình sao mình tới đó mình được thương
55:39Có người ta vậy ta chỉ tới nơi nào
55:43Mà ta được yêu thương và ta được tôn trọng
55:46Không ngu gì tới cái nơi mà người ta ghét mình cả
55:48Phải không ạ
55:49Cho nên mặt thầy châu phong
55:51Mà ông mà thương thương chút xíu là ngon lắm
55:53Đẹp trai đó mà
55:54Nhưng chỉ sợ ông lạnh
55:55Thầy có lạnh không cả
55:56Nhưng mặt đẹp trai này mà thương người là ngon lạnh lắm à
55:59Hút lắm à
56:00Nên thấy các thầy của chùa mình không
56:02Mặt xấu xấu không á
56:04Nhưng mà chỉ vì là chịu cực yêu thương Phật tử
56:09Mà mỗi buổi lễ hội này
56:10Ta thấy chùa rất là đông người
56:12Còn cái mặt đẹp trai như thầy Châu Phong
56:14Mà ông thương người nữa là chùa ông không có chủ chứa luôn á
56:16Nên hôm nay ta nói với nhau
56:21Về cái hội chứng cô đơn của thế giới
56:23Nó đang gặm nhắm thế giới
56:24Vì những quan điểm sai lầm, những tài kiến
56:26Nó đang lan tràn
56:27Và ta phải nhìn thấy trước điều đó, cái nguy cơ đó
56:30Nếu ta không ngăn chặn kịp, nó tới luôn Việt Nam
56:32Lúc đó ta đối phó không kịp
56:34Lúc đó sửa lại, dù có lập mấy ông bộ trưởng
56:37Bộ cô đơn cũng không xử lý nổi
56:38Vì nó nằm sâu trong quan điểm lối sống đạo đức của ta
56:41Nên ta nói với nhau
56:42Về những cái chìa khóa
56:44Yêu thương, tôn trọng, có trách nhiệm với nhau
56:46Chịu cực để lo cho nhau
56:49Kêu gọi mọi người thương yêu nhau
56:51Rảnh thời gian cố gắng tương tác thiện lành với nhau
56:54Đó là những điều mà ta ngăn chặn cái sự cô đơn
56:57Cho chính cuộc đời mình
56:58Cho cộng đồng, xã hội, cho cả cái thế giới này
57:01Ta xây dựng một tinh cầu, một thế giới
57:04Không còn ai cô đơn
57:06Ta xây một thế giới thành một tinh cầu giác ngộ
57:10Nam Mô Bộn Sư Thích Ca Môn Chà Pháp
57:14Cảm ơn các bạn đã theo dõi.