Sự ra đi vĩ đại (Cuộc đời Đức Phật)

179

Cung điện mùa mưa tại Hoàng cung ngập tràn trong ánh sáng, cả kinh thành Ca Tỳ La Vệ sống trong niềm vui hân hoan khi Công nương Da Du Đà La hạ sinh Hoàng tôn La Hầu La…
Đêm đó, Thái tử Tất Đạt Đa lặng lẽ bước vào phòng nhìn Công nương và con trai đang ngủ say lần cuối rồi mang theo một túi vải, quay ra đi về phía chuồng ngựa.
– Sa Nặc, hãy thắng con ngựa Kiền Trắc và ngươi cũng lấy một con ngựa đi với Ta.
Sa Nặc nói trong mơ màng:
– Trời tối nhân gian mờ mịt lắm
Giờ này Thái tử định đi đâu?
– Chính vì trời tối nên Ta phải
Đi để tìm ra ánh nhiệm màu.
Hai người cưỡi ngựa ra cổng thành, chợt có tiếng Ma vương vang lên:
– Này Thái tử Tất Đạt Đa, chỉ 7 ngày nữa Ngài sẽ được tôn lên làm Vua của Shakya và 30 ngày nữa Ngài sẽ được tôn lên làm chuyển luân Thánh Vương – Vua của các vị Vua. Ngài đừng đi, hãy ở lại.
Thái tử trả lời dứt khoát:
– Ta biết, nhưng ta không màng, ngươi đừng ngăn cản Ta.


Thái tử và Sa Nặc phi ngựa như bay trong đêm, bỏ lại phía sau tất cả. Băng qua dòng sông Anoma nước chảy cuồn cuộn. Sau khi lên bờ, đến một gốc cây nơi bãi đất trống, Thái tử xuống ngựa, bỏ túi đồ xuống, bỏ Vương miện, xõa tóc ra và cầm dao lên cắt tóc…
Trong giây phút thiêng liêng ấy, Sa Nặc bàng hoàng không nói lên lời, muốn ngăn Thái tử nhưng không dám vì lòng kính thương Thái tử là vô tận. Sa Nặc chỉ biết đứng nhìn từng lọn tóc của Thái tử rơi xuống mà nước mắt rơi theo… Từng lọn tóc của Thái tử cứ trôi theo dòng nước.
Sau khi cắt tóc xong, Thái tử cởi bộ đồ vương giả và tháo hết trang sức, rồi đắp lên mình tấm Y cũ màu nâu sẫm.
Sa Nặc khóc, con ngựa Kiền Trắc cũng khóc…
– Này Sa Nặc, Ngươi hãy mang túi đồ nhất là lệnh bài tối mật này về đưa cho Công nương. Ta từ đây xuất gia làm Sa môn tu hành, ngươi nhắn với mọi người, nếu yêu thương Ta thì không được ngăn cản chí nguyện của Ta.


Sa Nặc quỳ xuống lạy Thái tử rồi dắt hai con ngựa băng qua sông quay về. Con ngựa Kiền Trắc cứ ngoái lại nhìn Thái tử, không muốn quay về.
Vị Sa môn trẻ quay lưng đi tiếp về phía Nam. Bóng Người oai vệ dần khuất sâu trong rừng…
****************************************************************
Chúng con cúi lạy ngày thiêng liêng nơi dòng sông Anoma, ngày mà Đức Phật đã từ bỏ thân phận cao quý của mình trở thành một vị Sa môn bình dị, sống không nhà với lý tưởng đi tìm con đường giải thoát cho tất cả chúng sinh đang rực cháy trong tim. Nhờ có sự ra đi vĩ đại ấy mà ngày hôm nay chúng sinh được sống trong tình thương vô tận của Phật, chúng sinh có giáo Pháp cao siêu vi diệu để cùng nhau nương tựa và thực hành. Và chúng con biết kính ngưỡng các vị Thánh Tăng A La Hán đệ tử của Người để chúng con có động lực, phước lành bước đi trên con đường tu học còn vô vàn gian nan phía trước.
Xin Phật gia hộ cho ai ai cũng đủ duyên lành được trở thành người xuất gia tu hành chân chính, là bậc Thầy mô phạm giữa cuộc đời để gìn giữ đến muôn đời sau nguồn đạo lý thiêng liêng bất tận mà Người đã dùng biết bao máu xương trong vô lượng kiếp mới tìm ra được.